Khác

NGƯỜI GIỮ NHỊP CẦU CHO NHỮNG ĐOÀN XE RA TRẬN

Lào Cai03/07/2026Đoàn Phường Văn Phú (Đoàn Phường Văn Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn là con đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Để giữ cho tuyến vận tải này luôn thông suốt, bên cạnh bộ đội và thanh niên xung phong còn có hàng nghìn công nhân giao thông ngày đêm làm việc giữa bom đạn. Một trong những người như vậy là ông Lê Văn Tịnh, người đã nhiều năm gắn bó với công việc sửa chữa cầu đường trên tuyến lửa. Lê Văn Tịnh sinh năm 1942 tại huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống lao động vất vả của người dân miền Trung. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông tình nguyện tham gia lực lượng giao thông vận tải phục vụ chiến trường. Nhiệm vụ của ông là sửa chữa những cây cầu bị đánh sập, gia cố các tuyến đường và bảo đảm cho xe vận tải có thể tiếp tục lưu thông. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm bởi các cây cầu thường là mục tiêu đánh phá hàng đầu của không quân Mỹ. Điều khiến tôi khâm phục nhất là tinh thần làm việc quên mình của ông và đồng đội. Có những đêm vừa hoàn thành việc sửa chữa, máy bay địch lại xuất hiện ném bom phá hủy công trình. Sau khi trận đánh kết thúc, mọi người lại bắt tay vào khắc phục từ đầu. Công việc ấy lặp đi lặp lại suốt nhiều năm chiến tranh. Những cây cầu trên tuyến vận tải có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Chỉ cần một cây cầu bị gián đoạn trong thời gian dài, hàng trăm xe vận tải có thể bị ùn tắc. Vì vậy, lực lượng sửa chữa cầu đường luôn phải làm việc với tốc độ nhanh nhất có thể. Nhiều khi công việc diễn ra ngay trong đêm tối để tránh sự phát hiện của đối phương. Ánh đèn phải được che chắn cẩn thận, mọi người làm việc trong điều kiện thiếu ánh sáng và luôn sẵn sàng trú ẩn khi có báo động. Dù vậy, không ai từ chối nhiệm vụ. Trong những năm công tác trên Trường Sơn, Lê Văn Tịnh đã chứng kiến nhiều đồng đội bị thương và hy sinh. Những mất mát ấy khiến ông càng hiểu rõ giá trị của hòa bình và quyết tâm hoàn thành công việc được giao. Khi tìm hiểu về cuộc đời ông, tôi nhận ra rằng chiến tranh không chỉ diễn ra ở chiến hào mà còn diễn ra trên những cây cầu, những con đường và các tuyến vận tải. Những người công nhân giao thông cũng đang chiến đấu theo cách riêng của mình để bảo đảm cho cuộc kháng chiến giành thắng lợi. Điều đáng quý là dù phải đối mặt với vô vàn khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông tin rằng mỗi cây cầu được nối lại là thêm một bước tiến đến ngày đất nước thống nhất. Chính niềm tin ấy đã giúp ông vượt qua những năm tháng gian khổ nhất. Sau ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương và tiếp tục làm việc trong ngành giao thông. Ông sống giản dị, tận tụy và ít khi nhắc đến những đóng góp của mình trong chiến tranh. Tuy nhiên, những người từng công tác cùng ông luôn dành cho ông sự kính trọng sâu sắc. Năm 2013, ông qua đời, để lại nhiều tiếc thương cho gia đình và đồng nghiệp. Dù không phải là một nhân vật nổi tiếng, cuộc đời ông vẫn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của hàng nghìn công nhân giao thông trên tuyến Trường Sơn. Đối với tôi, Lê Văn Tịnh là hình ảnh tiêu biểu của những con người âm thầm cống hiến trong thời chiến. Họ không xuất hiện nhiều trên sách báo nhưng lại góp phần quan trọng vào thắng lợi của dân tộc. Những cây cầu mà họ sửa chữa không chỉ nối liền những con đường mà còn nối liền niềm tin chiến thắng của cả đất nước. Câu chuyện về Lê Văn Tịnh giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng mỗi thành quả lớn lao đều được tạo nên từ sự nỗ lực của rất nhiều con người. Chính những người lao động bình dị như ông đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn