“Người giữ nhịp cầu” – Đường mòn Hồ Chí Minh
Đêm Trường Sơn đặc quánh như mực, chỉ có ánh đèn dầu nhỏ run rẩy bên mép suối. Lâm – một chiến sĩ công binh – ngồi bên cây cầu tạm vừa dựng xong, tay vẫn còn dính đầy bùn đất, mắt không rời dòng nước đang chảy xiết dưới chân. Cơn mưa rừng vừa trút xuống khiến cây cầu chao đảo, từng tấm ván rung lên như muốn gãy. Phía bên kia, đoàn xe vận tải đang chờ, im lặng nhưng nặng nề như một lời thúc giục. Nếu cầu sập, cả tuyến chi viện sẽ tắc lại, và phía trước, những người lính đang chờ từng viên đạn, từ
Đêm Trường Sơn đặc quánh như mực, chỉ có ánh đèn dầu nhỏ run rẩy bên mép suối. Lâm – một chiến sĩ công binh – ngồi bên cây cầu tạm vừa dựng xong, tay vẫn còn dính đầy bùn đất, mắt không rời dòng nước đang chảy xiết dưới chân. Cơn mưa rừng vừa trút xuống khiến cây cầu chao đảo, từng tấm ván rung lên như muốn gãy. Phía bên kia, đoàn xe vận tải đang chờ, im lặng nhưng nặng nề như một lời thúc giục. Nếu cầu sập, cả tuyến chi viện sẽ tắc lại, và phía trước, những người lính đang chờ từng viên đạn, từng bao gạo. Một tiếng máy bay gầm lên từ xa, rồi ánh pháo sáng rạch ngang bầu trời. Lâm đứng bật dậy, lao ra giữa cầu, dùng thân mình giữ chặt những tấm ván đang bật lên. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, nhưng anh không lùi. Khi đoàn xe bắt đầu lăn bánh qua cầu, từng bánh xe nghiến lên như đi qua chính lồng ngực anh. Chiếc cuối cùng vừa qua, một tiếng nổ dội xuống, cây cầu vỡ tung. Đồng đội quay lại tìm, chỉ còn dòng nước đục ngầu cuốn trôi mọi dấu vết. Nhưng con đường vẫn thông, và ở đâu đó trong dòng chảy Trường Sơn, người ta tin rằng có một người lính vẫn đang giữ nhịp cầu cho đoàn xe đi tiếp.



