NGƯỜI GIỮ NHỊP CẦU GIỮA DÒNG NƯỚC LŨ
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ NHỊP CẦU GIỮA DÒNG NƯỚC LŨ
Trên một con suối lớn cắt ngang tuyến đường trong dãy Trường Sơn, có một cây cầu gỗ tạm được dựng lên để các đoàn quân và xe vận tải vượt qua. Không chắc chắn, không bền lâu, nhưng là con đường duy nhất nối hai phía.
Ở đó có Vinh – người phụ trách giữ cầu.
Công việc của anh không phải xây cầu, mà là giữ cho cây cầu luôn đi được.
Nước suối thay đổi từng ngày.
Có lúc cạn, có lúc dâng cao đột ngột.
Có đêm mưa lớn, nước lũ đổ về cuồn cuộn, đập vào chân cầu như muốn cuốn phăng tất cả.
Những lúc đó, Vinh không rời vị trí.
Anh đứng ngay đầu cầu, quan sát dòng nước, nghe tiếng gỗ rung, và quyết định khi nào cho người qua.
“Chờ.”
“Đi từng người.”
“Dừng lại.”
Mệnh lệnh ngắn.
Nhưng ai cũng phải nghe.
Một lần, sau cơn mưa lớn kéo dài, nước dâng cao gần chạm mặt cầu. Dòng chảy xiết đến mức nhiều người do dự.
Nhưng phía sau là cả một đoàn xe cần qua gấp.
Nếu chậm, có thể lỡ thời điểm an toàn.
Vinh nhìn dòng nước rất lâu.
Rồi anh nói:
“Cho xe nhẹ qua trước. Giãn khoảng cách.”
Chiếc xe đầu tiên lăn bánh.
Cầu rung mạnh.
Nước bắn lên hai bên.
Tất cả nín thở.
Vinh đứng sát mép cầu, mắt không rời bánh xe.
Khi xe qua được, anh gật đầu.
Chiếc thứ hai.
Rồi thứ ba.
Từng chiếc một.
Không vội.
Không dừng.
Đến khi chiếc cuối cùng qua bờ bên kia, mọi người mới thở phào.
Nhưng Vinh vẫn đứng đó.
Vì cầu chưa an toàn.
Đêm hôm đó, nước tiếp tục dâng.
Một phần cầu bị xô lệch.
Nếu không sửa ngay, sáng hôm sau sẽ không ai qua được.
Vinh cùng vài người khác lao xuống dòng nước lạnh, cố giữ lại các mối nối.
Nước chảy xiết.
Đá trơn.
Nhưng họ vẫn làm.
Không có lựa chọn khác.
Đến gần sáng, cầu được giữ lại.
Không hoàn hảo.
Nhưng đủ để đi.
Một lần khác, khi một đoàn quân đang qua cầu, bất ngờ một khúc gỗ lớn trôi từ thượng nguồn đập mạnh vào trụ.
Cầu chao đảo.
Có người hoảng.
Vinh hét lớn:
“Đứng yên!”
Không ai di chuyển.
Anh lao ra, dùng cây sào đẩy khúc gỗ lệch hướng.
Chỉ vài giây.
Nhưng đủ để giữ cầu không sập.
Sau đó, anh ra hiệu:
“Đi tiếp.”
Không ai nói gì.
Chỉ bước đi nhanh hơn.
Sau nhiều năm, cây cầu ấy được thay bằng cầu kiên cố hơn.
Dòng suối trong Trường Sơn vẫn chảy như cũ.
Không còn nước lũ dữ dội như ngày xưa.
Không còn những đoàn xe vội vã trong đêm.
Nhưng những người từng đi qua vẫn nhớ.
Nhớ cảm giác bước trên một cây cầu rung lên từng nhịp.
Nhớ tiếng nước cuộn dưới chân.
Và nhớ một người đứng ở đầu cầu…
không đi trước, không đi sau,
mà đứng đúng nơi nguy hiểm nhất,
để giữ cho từng bước chân được sang bờ bên kia an toàn.
Vì trong thời hoa lửa ấy,
có những con người không xây nên con đường…
nhưng lại giữ cho con đường đó không bao giờ bị đứt đoạn.



