Người giữ nhịp cầu phao
Người giữ nhịp cầu phao
Mùa mưa năm 1972, một cây cầu phao trên tuyến vận tải chiến lược liên tục bị nước lũ cuốn lệch. Nếu không kịp điều chỉnh, hàng trăm chuyến xe chở lương thực và đạn dược sẽ phải dừng lại.
Đêm nào cũng vậy, một tổ công binh lội xuống dòng nước lạnh buốt để giữ từng đoạn cầu. Có người ngâm mình nhiều giờ giữa dòng chảy xiết, chỉ mong cây cầu không bị đứt.
Một chiến sĩ trẻ nhiều lần xin đổi ca cho đồng đội lớn tuổi hơn. Anh nói rằng mình còn khỏe, chịu lạnh tốt hơn. Sau nhiều đêm liên tiếp, anh bị sốt nặng nhưng vẫn không rời vị trí.
Nhờ sự kiên cường ấy, đoàn xe vẫn vượt sông an toàn, kịp thời chi viện cho chiến trường.
Sau chiến tranh, cây cầu phao không còn nữa, nhưng câu chuyện về những người lính công binh âm thầm giữ mạch giao thông vẫn được truyền lại trong đơn vị như một biểu tượng của tinh thần tận tụy.
Trong cuộc sống hôm nay, không phải ai cũng đứng ở vị trí nổi bật. Có những người lặng lẽ "giữ nhịp cầu" bằng sự tận tâm trong công việc hằng ngày. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh của tập thể và sự phát triển bền vững của đất nước.



