NGƯỜI GIỮ NHỊP CẦU TÀ VÀI
Câu chuyện kể về liệt sĩ Hoàng Văn Giám — người con của xã Trấn Yên, huyện Bắc Sơn, Lạng Sơn. Nhập ngũ giữa năm 1966, anh đã cùng đơn vị Quân khu 1 thực hiện nhiệm vụ bảo vệ trọng điểm giao thông huyết mạch. Truyện khắc họa trận chiến đấu bảo vệ cầu Tà Vài và sự hy sinh anh dũng của người lính trẻ năm 1967 qua lời kể của người bạn chiến đấu Hoàng Kim Tác.
CHƯƠNG 1: NHỮNG NGƯỜI TRAI TRẤN YÊN LÊN ĐƯỜNG
Ngày 5 tháng 5 năm 1966, khi mùa hoa rừng nở rộ khắp vùng núi phía Bắc, chàng thanh niên Hoàng Văn Giám rời xã Trấn Yên, huyện Bắc Sơn để lên đường tòng quân. Mang theo tinh thần thép của quê hương cách mạng Bắc Sơn, anh gia nhập đội hình Quân khu 1 với trái tim nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Tại đơn vị, anh gắn bó thân thiết với Hoàng Kim Tác — một người bạn cùng lứa sinh năm 1947, quê ở xã Long Đống cùng huyện Bắc Sơn. Cả hai cùng nhập ngũ một ngày, cùng chia ngọt sẻ bùi trong những ngày huấn luyện thao trường. Trong khi anh Tác mang quân hàm Hạ sỹ, thì Giám là Binh nhất, đôi bạn luôn sát cánh bên nhau, coi nhau như anh em ruột thịt trên mọi nẻo đường hành quân.
— "Giám này, anh em mình cùng từ Bắc Sơn ra đi, phải giữ vững khí phách người vùng cao. Dù gian khổ đến đâu cũng phải bảo vệ bằng được tuyến đường cho xe ta ra tiền tuyến" — Anh Tác thường dặn dò bạn khi hai người cùng ngồi bên bếp lửa đơn vị.
CHƯƠNG 2: ĐIỂM NÓNG TÀ VÀI – MẠCH MÁU GIAO THÔNG TÂY BẮC
Năm 1967, đơn vị của Giám và Tác được giao nhiệm vụ vô cùng quan trọng: Bảo vệ cầu Tà Vài trên địa bàn Mộc Châu, Sơn La. Đây là cây cầu huyết mạch trên tuyến đường vận tải nối liền hậu phương với các mặt trận phía Tây, luôn nằm trong tầm ngắm oanh tạc dữ dội của không quân địch.
Trận địa tại cầu Tà Vài luôn khét lẹt mùi thuốc súng và khói bom. Địch liên tục tổ chức các đợt tập kích đường không hòng cắt đứt con đường chi viện của ta. Giữa làn mưa bom bão đạn, Binh nhất Hoàng Văn Giám cùng đơn vị đã bám trụ kiên cường. Những đêm trắng trực chiến, những lần đào đắp công sự dưới làn hỏa lực, anh luôn thể hiện tinh thần của một chiến sĩ dũng cảm, sẵn sàng xả thân để nhịp cầu không bị đứt, để mạch máu giao thông luôn thông suốt.
CHƯƠNG 3: HY SINH TRÊN CỬA NGÕ MỘC CHÂU
Năm 1967, trong một trận chiến đấu trực diện bảo vệ cầu trước đợt tập kích quy mô lớn của máy bay địch, không gian Tà Vài rung chuyển bởi những vụ nổ kinh hoàng. Hoàng Văn Giám đã anh dũng chiến đấu tại vị trí của mình, kiên quyết không rời trận địa để bảo vệ mục tiêu chiến lược.
Trong giờ phút quyết liệt đó, người chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Giám đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới tròn đôi mươi, máu của người con Trấn Yên đã hòa vào dòng nước dưới chân cầu Tà Vài để giữ vững con đường cho Tổ quốc. Sự ra đi của anh là nỗi mất mát lớn lao cho anh Tác và toàn đơn vị Quân khu 1.
Đồng đội đã nén đau thương, an táng anh ngay tại khu vực Đầu cầu Tà Vài, hướng đi Mộc Châu, Sơn La. Anh nằm lại đó, vĩnh viễn canh giữ nhịp cầu mà anh đã hiến dâng cả thanh xuân để bảo vệ.
CHƯƠNG 4: NỖI ĐAU ĐÁU CỦA NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI LONG ĐỐNG
Chiến tranh lùi xa, ông Hoàng Kim Tác trở về quê hương tại xã Long Đống, huyện Bắc Sơn, Lạng Sơn. Dù thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng hình ảnh người bạn cùng nhập ngũ ngày 5/5 năm ấy chưa bao giờ phai nhạt trong lòng người cựu Hạ sỹ già.
Suốt mấy mươi năm qua, ông Tác luôn đau đáu về người đồng đội nằm lại nơi cửa ngõ Tây Bắc. Ông nhớ rõ tên, quê quán Trấn Yên và vị trí an táng của Giám tại đầu cầu Tà Vài. Đối với ông, đó là một phần xương máu của tuổi trẻ quê hương Bắc Sơn gửi lại trên những cung đường kháng chiến hào hùng của dân tộc.
Ở tuổi xế chiều, ông Tác mong muốn qua những dòng hồi ức này, gia đình liệt sĩ Hoàng Văn Giám tại xã Trấn Yên sẽ có thêm thông tin để tìm lại người con ưu tú của gia đình. Ông tin rằng, linh hồn của Giám vẫn luôn dõi theo từng nhịp cầu, từng con đường của quê hương, mãi mãi là niềm tự hào của mảnh đất Bắc Sơn anh hùng.
Thông tin người cung cấp:
Tên người cung cấp: Hoàng Kim Tác (Năm sinh: 1947)
Địa chỉ: Xã Long Đống - huyện Bắc Sơn - tỉnh Lạng Sơn
Năm nhập ngũ: 05/05/1966 (Cấp bậc: Hạ sỹ, Chức vụ: Chiến sỹ)
Đơn vị: Quân khu 1



