Người giữ nhịp cầu thầm lặng – Câu chuyện về ông Hà Đình Phùng
Người giữ nhịp cầu thầm lặng – Câu chuyện về ông Hà Đình Phùng
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn trút xuống từng con đường, từng nhịp cầu, có những con người âm thầm đứng phía sau chiến tuyến, lặng lẽ góp phần làm nên chiến thắng. Họ không phải lúc nào cũng được ghi tên trong sách lịch sử, nhưng sự cống hiến của họ lại là mắt xích không thể thiếu trong guồng quay của thời đại. Một trong những con người như thế là ông Hà Đình Phùng – người kỹ sư cầu đường đã dành cả tuổi trẻ để giữ cho những mạch giao thông không bao giờ bị đứt gãy.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, tuyến giao thông vận tải giữ vai trò sống còn đối với tiền tuyến. Những cây cầu trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Hễ cầu vừa được sửa xong, bom lại trút xuống. Trong hoàn cảnh ấy, ông Hà Đình Phùng cùng đồng đội của mình thuộc lực lượng giao thông đã ngày đêm bám trụ tại các điểm nóng, sửa chữa cầu đường trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Ông từng kể lại rằng, có những đêm vừa dựng xong cầu tạm thì máy bay lại ập đến. Tất cả phải tắt đèn, nằm im dưới hố bom, chờ tiếng nổ qua đi rồi lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở. Không có máy móc hiện đại, họ dùng chính sức người, những tấm ván, thanh gỗ, dây thép… để nối lại những nhịp cầu bị đánh gãy.
Có lần, trong lúc đang chỉ huy sửa cầu, một loạt bom rơi xuống gần đó, đất đá văng tung tóe. Đồng đội khuyên ông rút lui để đảm bảo an toàn, nhưng ông chỉ nói giản dị: “Nếu mình rời đi, cầu không xong thì xe không qua được, hàng không đến được tiền tuyến.” Và ông tiếp tục làm việc như thể cái chết đang ở rất xa.
Chính nhờ những con người như ông, những đoàn xe chở lương thực, vũ khí vẫn nối đuôi nhau ra chiến trường, tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân ta. Những cây cầu được vá lại trong đêm tối không chỉ là công trình giao thông, mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường, của tinh thần “còn người còn đường”.
Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường, không ồn ào, không kể công. Khi được hỏi về những năm tháng ấy, ông chỉ cười hiền: “Ai ở thời đó cũng vậy thôi.” Câu trả lời giản dị ấy lại càng làm nổi bật vẻ đẹp của một thế hệ – những con người coi sự hy sinh là điều bình thường, coi Tổ quốc là trên hết.
Ngày nay, khi đi qua những cây cầu vững chãi, ít ai biết rằng đã có những “nhịp cầu thầm lặng” được dựng lên bằng mồ hôi, máu và cả mạng sống của biết bao con người vô danh. Câu chuyện về ông Hà Đình Phùng không chỉ giúp ta hiểu hơn về một giai đoạn lịch sử gian khổ, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị ấy.
Là một Đoàn viên thanh niên, tôi nhận ra rằng, lý tưởng sống không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà đôi khi bắt đầu từ những việc nhỏ bé nhưng bền bỉ, âm thầm như cách ông đã giữ cho những nhịp cầu không bao giờ ngừng nối liền hai bờ. Ngọn lửa của thời hoa lửa vì thế không chỉ nằm trong những chiến công hiển hách, mà còn cháy lên từ chính những con người bình dị như ông – những người đã góp phần làm nên lịch sử bằng sự lặng thầm của mình.



