Người giữ nhịp cầu treo giữa rừng biên giới
Ông Nguyễn Hoàng Võ Mộng Kha, sinh năm 1963, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với sông nước, ghe xuồng và cuộc sống lao động vất vả.
Cuối những năm 1970, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng công binh phục vụ tại một đơn vị đóng quân trong khu vực rừng sâu. Nhiệm vụ của ông là bảo trì và đảm bảo an toàn cho một cây cầu treo dã chiến nối hai khu vực hành quân qua con suối lớn.
Cây cầu chỉ được dựng tạm bằng dây cáp và ván gỗ, thường xuyên chịu tác động của mưa rừng và dòng nước chảy xiết bên dưới. Đây là tuyến di chuyển quan trọng giúp bộ đội cơ động qua lại giữa các chốt trong khu vực.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào giữa mùa mưa năm 1983. Hôm đó, sau nhiều ngày mưa lớn liên tục, mực nước con suối dâng cao và dòng chảy trở nên mạnh bất thường, làm cho một số dây neo của cầu bị chùng và có dấu hiệu mất ổn định.
Nếu không gia cố kịp thời, cây cầu có thể bị đứt hoặc sập, khiến việc di chuyển của đơn vị bị gián đoạn nghiêm trọng. Ngay khi phát hiện, ông Nguyễn Hoàng Võ Mộng Kha cùng tổ công binh lập tức có mặt để kiểm tra toàn bộ hệ thống cầu.
Ông trực tiếp kiểm tra từng điểm neo dây, phát hiện một trụ cố định bị xói lở khiến toàn bộ kết cấu cầu bị lệch. Trong điều kiện nước suối dâng cao và chảy xiết, việc sửa chữa trở nên rất nguy hiểm.
Ông cùng đồng đội dùng dây phụ và cọc gỗ rừng để gia cố lại chân trụ, đồng thời điều chỉnh lại độ căng của dây cáp nhằm giảm áp lực lên toàn bộ kết cấu cầu. Có đoạn phải làm việc ngay sát mép nước, nơi dòng chảy mạnh có thể cuốn trôi bất cứ lúc nào.
Sau nhiều giờ nỗ lực, cây cầu tạm thời được ổn định trở lại, đảm bảo an toàn cho việc di chuyển của đơn vị qua suối trong những ngày tiếp theo.
Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó mà cầu sập thì rất nguy hiểm. Anh Kha xử lý rất cẩn thận và chắc chắn.”
Còn ông Nguyễn Hoàng Võ Mộng Kha chỉ nói:
“Cầu còn an toàn thì anh em mới qua lại được.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ cầu treo giữa rừng biên giới vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà bền bỉ. Không phải chiến công rực rỡ, mà là sự trách nhiệm, kiên trì và cẩn trọng trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững mạch cơ động của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.


