Người giữ nhịp chuyến xe vượt rừng biên giới
Ông Nguyễn Hồng Châu, sinh năm 1958, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với cuộc sống lam lũ, gắn liền với ruộng đồng và những chuyến đi xa trên sông nước.
Cuối những năm 1970, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng vận tải của một đơn vị hậu cần. Công việc của ông là điều khiển và dẫn đường cho các chuyến xe chở lương thực, thuốc men và vật tư xuyên qua khu vực rừng biên giới.
Đường vận chuyển khi đó chủ yếu là lối đất hẹp, nhiều đoạn bị bùn lầy hoặc cây rừng đổ chắn ngang. Mỗi chuyến đi đều phải tính toán kỹ thời gian, vì chỉ cần chậm trễ hoặc sai hướng là đoàn xe có thể bị mắc kẹt giữa rừng.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào đầu mùa mưa năm 1982. Hôm đó, một đoàn xe chở hàng đang di chuyển thì bất ngờ gặp đoạn đường bị nước mưa xói lở nghiêm trọng, mặt đường sụp xuống tạo thành rãnh sâu khiến xe dẫn đầu không thể đi tiếp.
Nếu không xử lý kịp, toàn bộ đoàn xe phía sau sẽ bị ùn lại giữa khu vực rừng vắng, ảnh hưởng đến việc tiếp tế cho đơn vị tuyến trước. Ông Nguyễn Hồng Châu lập tức xuống xe kiểm tra hiện trường.
Ông quan sát địa hình, xác định hướng đất còn chắc để làm đường tạm. Sau đó, ông cùng đồng đội dùng thân cây rừng, đá và bao tải đất để gia cố lại phần đường bị sạt, tạo thành lối đi đủ cho xe nhẹ tiếp tục di chuyển.
Trong quá trình làm việc, có đoạn đất tiếp tục rơi xuống, buộc mọi người phải tạm lùi lại để tránh nguy hiểm. Tuy vậy, ông vẫn bình tĩnh điều chỉnh phương án, chia nhóm vừa gia cố vừa hướng dẫn xe vượt qua từng đoạn một cách an toàn.
Sau nhiều giờ nỗ lực giữa mưa rừng và bùn đất, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua được khu vực sạt lở và tiếp tục hành trình đến điểm tập kết đúng kế hoạch.
Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó mà kẹt lại thì rất khó xử lý. Anh Châu rất quyết đoán và xử lý hiện trường nhanh.”
Còn ông Nguyễn Hồng Châu chỉ nói:
“Xe tới nơi an toàn là nhiệm vụ xong.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người dẫn đường cho những chuyến xe vượt rừng biên giới vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà bền bỉ. Không phải chiến công rực rỡ nơi trận tuyến, mà là sự trách nhiệm, bình tĩnh và kiên trì trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững mạch tiếp tế của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

