Bài viết

NGƯỜI GIỮ NHỊP ĐẬP CỦA TIẾNG GIÀY GIỮA ĐÊM RỪNG

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ NHỊP ĐẬP CỦA TIẾNG GIÀY GIỮA ĐÊM RỪNG

Ở dãy Trường Sơn, có những đêm mà con người không còn phân biệt được âm thanh của mình với âm thanh của rừng. Chỉ cần một tiếng động sai nhịp cũng có thể làm lộ cả đội hình.

Ở một tổ cảnh giới nhỏ, có Duy – người lắng nghe tiếng bước chân trong hành quân ban đêm.

Công việc của anh không phải đi nhanh hay mạnh.

Mà là nghe.

Nghe tiếng giày chạm đất.

Nghe cách đội hình di chuyển.

Nghe nhịp của cả đoàn quân trong bóng tối.

Duy thường đi hơi lệch phía sau một chút.

Không quá xa.

Đủ để nghe toàn bộ âm thanh của đội hình phía trước.

Anh phân biệt từng loại tiếng:

Tiếng bước chắc của người khỏe.
Tiếng chậm của người mệt.
Tiếng khựng lại của người bị trượt chân.

Tất cả đều nằm trong “bản nhạc” mà anh phải giữ cho không bị rối.

Một lần, đoàn quân đi qua đoạn đường đá trơn trong đêm.

Tiếng bước bắt đầu không đều.

Có người trượt nhẹ.

Có người dừng đột ngột.

Duy lập tức giơ tín hiệu:

“Giảm tốc. Giữ khoảng cách.”

Cả đoàn chậm lại.

Nhịp bước dần ổn định.

Không ai ngã.

Một đồng đội hỏi:

“Sao anh chỉ nghe mà biết được cả đội hình?”

Duy trả lời:

“Vì khi mọi người đi đúng nhịp… rừng cũng bớt nguy hiểm.”

Có những đêm, anh không cần nhìn.

Chỉ cần nhắm mắt.

Nghe.

Và biết đội hình đang ổn hay đang rối.

Một lần khác, trong sương dày, tiếng bước chân phía trước đột nhiên dừng lại.

Không có lệnh.

Không có báo hiệu.

Duy lập tức dừng theo.

Rồi phát hiện phía trước có đoạn đường sụt nhẹ.

Nếu đi tiếp sẽ rất nguy hiểm.

Anh nói nhỏ:

“Không đi nữa. Chờ.”

Cả đoàn dừng lại.

Sau đó đổi hướng an toàn.

Một người nói:

“Nếu không nghe kỹ, chắc đã đi qua rồi.”

Duy chỉ đáp:

“Tiếng chân không nói dối. Chỉ là mình có nghe được hay không.”

Sau nhiều năm, khi chiến tranh kết thúc ở dãy Trường Sơn, những con đường hành quân cũ dần bị rừng phủ lại.

Không còn tiếng giày trong đêm.

Không còn đội hình nối dài giữa bóng tối.

Nhưng những người từng trải qua vẫn nhớ.

Nhớ cảm giác đi trong im lặng, nhưng luôn biết có một người đang lắng nghe từng nhịp bước của cả đoàn phía sau.

Và trong thời hoa lửa ấy,

có những con người không cần ra lệnh lớn tiếng,

không cần đứng ở đầu đội hình,

nhưng lại giữ cho từng bước chân trong bóng tối không bị lạc nhịp…

để cả một đoàn quân có thể đi qua rừng sâu mà vẫn giữ được sự an toàn trong từng âm thanh nhỏ nhất của hành quân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn