Bài viết

NGƯỜI GIỮ NHỊP ĐÊM BẰNG TIẾNG GÕ CỦA RỪNG

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, giữa rừng già tĩnh mịch có một hình thức liên lạc rất đặc biệt: truyền tin bằng âm thanh gõ vào thân cây. Người đảm nhiệm công việc ấy là ông Tám Gõ – một người quen sống với rừng và hiểu từng âm vọng của gỗ, đá, và đất.

Ông Tám không có thiết bị hiện đại, cũng không dùng giấy bút để truyền tin. Ông chỉ có một chiếc que gỗ cứng và khả năng phân biệt âm thanh cực kỳ chính xác. Mỗi kiểu gõ đều mang một ý nghĩa riêng: gõ chậm ba nhịp là “an toàn”, gõ nhanh liên tục là “nguy hiểm”, còn hai nhịp dài là “dừng lại chờ lệnh”.

Những âm thanh ấy vang lên giữa rừng đêm, hòa vào tiếng côn trùng và gió, khiến đối phương rất khó nhận biết.

Một đêm nọ, khi sương phủ dày đặc, ông phát hiện có dấu hiệu bất thường từ hướng lối mòn phía bắc – nơi thường có các đoàn cán bộ di chuyển qua.

Ông lập tức gõ nhanh nhiều nhịp liên tiếp vào thân cây lớn gần chòi gác, phát tín hiệu cảnh báo khẩn cấp.

Nhận được tín hiệu, một tổ cán bộ đang tiến vào khu vực lập tức dừng lại, tắt đèn và ẩn vào bụi rậm ven đường.

Không lâu sau, một toán lính địch đi ngang qua đúng lối mòn cũ. Nhưng vì tín hiệu đã kịp thời thay đổi, họ đi sai hướng và không phát hiện được lực lượng cách mạng.

Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Tám Gõ lại chuyển về tín hiệu an toàn, gõ chậm rãi ba nhịp như thường lệ.

Một cán bộ từng nói:
“Giữa rừng mà không có tiếng gõ này là coi như mất đường.”

Ông chỉ cười:
“Rừng còn vang thì người còn biết lối.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Tám đã nhiều lần dùng tiếng gõ vào thân cây để bảo vệ các tuyến di chuyển bí mật tại Tây Ninh.

Sau ngày hòa bình, những âm thanh ấy không còn được dùng làm tín hiệu nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “nhịp đêm” của rừng trong thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời chiến, đôi khi chỉ một âm thanh đơn giản cũng đủ giữ an toàn cho cả một con đường.

Và từ tiếng gõ giữa rừng sâu, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – lặng lẽ, bền bỉ và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn