Người giữ nhịp đường rừng
Những năm tháng bảo vệ Tổ quốc ở vùng biên giới phía Tây Nam, điều kiện chiến đấu và sinh hoạt của các đơn vị vô cùng thiếu thốn. Giữa rừng tràm rậm rạp, những con đường đất nhỏ trở thành mạch nối duy nhất giữa hậu phương và tiền tuyến.
Trong một đơn vị công tác thời ấy có một người lính sinh năm 1963, quê miền sông nước. Anh không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, mà được phân công phụ trách vận chuyển và bảo đảm thông tuyến đường rừng — công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng quan trọng, bởi chỉ cần một đoạn đường bị gián đoạn là cả đơn vị thiếu lương thực, thuốc men và thông tin.
Con đường anh phụ trách thường xuyên bị sạt lở vào mùa mưa. Có những đoạn phải đi bộ kéo hàng qua bùn lầy ngập đến đầu gối, có lúc phải dùng dây rừng buộc từng thùng hàng để vượt qua đoạn dốc trơn trượt.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại nhiều nhất xảy ra vào cuối mùa mưa năm 1984. Hôm đó, đơn vị cần chuyển gấp một số nhu yếu phẩm và tài liệu quan trọng từ trạm hậu cần vào căn cứ sâu trong rừng.
Khi đoàn vận chuyển đi qua đoạn suối cạn, nước bất ngờ dâng cao do mưa lớn đầu nguồn. Dòng chảy xiết cuốn theo cây gãy và bùn đất, khiến con đường tạm bị chia cắt hoàn toàn.
Nếu dừng lại, chuyến hàng sẽ bị trễ ít nhất hai ngày, ảnh hưởng đến kế hoạch chung của đơn vị. Không ai nói với ai, người lính sinh năm 1963 ấy lặng lẽ cởi áo khoác, buộc chặt hàng hóa lên vai rồi bước xuống dòng nước đục ngầu.
Dòng suối lạnh buốt, nước chảy mạnh khiến từng bước đi trở nên nặng nề. Có lúc anh bị trượt chân, cả người chìm xuống nước đến ngực, nhưng vẫn cố bám vào những thân cây ngã ngang để giữ hàng không bị cuốn trôi.
Sau gần một giờ vật lộn với dòng nước xiết, anh cùng đồng đội cũng đưa được toàn bộ hàng hóa qua bờ bên kia an toàn. Những bao lương khô và thuốc men dù ướt bên ngoài nhưng vẫn nguyên vẹn bên trong, kịp thời đến tay đơn vị đúng thời điểm cần thiết.
Một người đồng đội sau này kể lại: “Hồi đó chỉ cần hàng đến đúng giờ là anh em yên tâm đánh trận. Nhìn anh ấy lội suối mà ai cũng nể.”
Còn người lính ấy chỉ nói đơn giản: “Đường còn đi được là còn giữ được nhiệm vụ.”
Thời gian trôi qua, những con đường rừng năm ấy đã thay đổi, nhưng ký ức về người giữ tuyến vận chuyển giữa mùa nước lũ vẫn còn đọng lại trong đồng đội. Không phải tiếng súng nơi chiến trường, nhưng chính những bước chân lặng lẽ ấy đã góp phần giữ vững mạch nối hậu phương trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.



