người giữ nhịp hành quân giữa rừng đêm Trường Sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi bước hành quân của bộ đội đều phải được tính toán kỹ lưỡng về thời gian, quãng đường và điểm dừng nghỉ. Giữa rừng sâu, chỉ cần lệch nhịp đội hình hoặc đi sai giờ quy định có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm hoặc lộ vị trí trước địch. Vì vậy, bên cạnh các lực lượng chiến đấu, luôn có những chiến sĩ làm nhiệm vụ dẫn đường, tổ chức hành quân và giữ nhịp đội hình. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ dẫn đường trẻ Trần Văn Hòa là một câu chuyện xúc động về sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Trần Văn Hòa sinh ra trong một gia đình nông dân ở tỉnh Quảng Bình. Anh lớn lên giữa bom đạn nên sớm quen với kỷ luật và sự khắc nghiệt của chiến tranh.
Khi nhập ngũ, Hòa được phân công vào đơn vị hành quân chiến lược, làm nhiệm vụ dẫn đường và tổ chức đội hình cho các đoàn quân vượt Trường Sơn.
Công việc của anh là đi trước hoặc đi cạnh đội hình, xác định hướng di chuyển, điểm dừng chân và nhịp hành quân phù hợp với địa hình rừng núi.
Mỗi đêm hành quân đều phải tuyệt đối giữ bí mật, hạn chế tiếng động và ánh sáng để tránh bị máy bay địch phát hiện.
Một mùa khô năm 1972, đơn vị của Hòa nhận nhiệm vụ hành quân xuyên rừng để chi viện cho chiến trường phía Nam.
Địa hình phức tạp, đường rừng hẹp, nhiều đoạn phải bám theo suối hoặc lối mòn tự nhiên.
Trong lúc hành quân ban đêm, thời tiết đột ngột thay đổi, mưa lớn khiến đường trơn trượt và tầm nhìn giảm mạnh.
Đội hình bắt đầu có dấu hiệu giãn cách, một số chiến sĩ bị tụt lại phía sau.
Hòa lập tức dừng lại, tổ chức lại đội hình, điều chỉnh nhịp bước để đảm bảo cả đơn vị di chuyển đồng đều.
Anh phải liên tục quan sát địa hình, lắng nghe âm thanh rừng và điều chỉnh hướng đi để tránh lạc đội hình.
Có lúc phải cho đơn vị dừng nghỉ ngắn trong rừng sâu để giữ sức và chờ điều kiện di chuyển an toàn hơn.
Trong một đoạn đường nguy hiểm, địch thả pháo sáng gần khu vực hành quân, cả khu rừng bừng sáng trong giây lát.
Hòa nhanh chóng ra hiệu cho toàn đội nằm im, giữ tuyệt đối yên lặng và không di chuyển để tránh bị phát hiện.
Sau khi pháo sáng tắt, anh kiểm tra lại toàn bộ đội hình rồi tiếp tục dẫn đoàn vượt qua khu vực nguy hiểm.
Nhờ sự bình tĩnh và quyết đoán của anh, đơn vị đã giữ vững đội hình, không bị lạc hoặc tổn thất trong suốt hành trình.
Sau chuyến hành quân, đơn vị đã đến đúng địa điểm tập kết, sẵn sàng cho nhiệm vụ chiến đấu tiếp theo.
Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh người dẫn đường lặng lẽ đi giữa đêm rừng, giữ cho cả đội hình hành quân luôn nhịp nhàng và an toàn.
Câu chuyện về Trần Văn Hòa là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng dẫn đường – tổ chức hành quân trong thời hoa lửa, những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự cẩn trọng, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những cung đường đã rộng mở và sáng đèn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kỷ luật và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



