Bài viết

người giữ nhịp quân y giữa trạm cứu thương dã chiến

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp6 lượt xem0 lượt chia sẻ
người giữ nhịp quân y giữa trạm cứu thương dã chiến

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, các trạm quân y dã chiến luôn là điểm tựa quan trọng để cứu chữa thương binh từ chiến trường. Ở đó, từng phút từng giây đều có thể quyết định sự sống còn của người lính. Thiếu thuốc, thiếu dụng cụ, thiếu ánh sáng, nhưng các y bác sĩ và y tá vẫn phải làm việc trong điều kiện khắc nghiệt nhất. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về y tá quân y trẻ Lê Thị Hồng là một câu chuyện xúc động về sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.

Lê Thị Hồng sinh ra trong một gia đình làm nghề y ở tỉnh Nam Định. Từ nhỏ, cô đã quen với mùi thuốc, băng gạc và những câu chuyện cứu người của gia đình.

Khi nhập ngũ, Hồng được phân công vào lực lượng quân y Trường Sơn, phụ trách chăm sóc và cấp cứu thương binh tại trạm dã chiến.

Công việc của cô là tiếp nhận thương binh, phân loại mức độ chấn thương và hỗ trợ bác sĩ trong quá trình cấp cứu.

Trạm quân y thường được đặt sâu trong rừng, ngụy trang kỹ để tránh máy bay địch phát hiện.

Một mùa mưa năm 1972, số lượng thương binh tăng đột biến do chiến sự diễn ra ác liệt trên nhiều hướng.

Trạm quân y phải hoạt động liên tục ngày đêm, nhiều ca cấp cứu diễn ra trong điều kiện thiếu ánh sáng và thuốc men.

Trong một đêm cao điểm, nhiều thương binh nặng được chuyển về cùng lúc, gây áp lực lớn cho toàn bộ trạm.

Hồng cùng đồng đội phải khẩn trương sắp xếp, ưu tiên những ca nguy kịch nhất để cứu chữa trước.

Trong lúc đang cấp cứu, khu vực gần trạm bị bom đánh rung chuyển, khiến việc điều trị gặp nhiều khó khăn.

Dù vậy, cô vẫn giữ bình tĩnh, phối hợp chặt chẽ với bác sĩ để duy trì công tác cứu chữa không bị gián đoạn.

Có những lúc phải truyền dịch, băng bó trong ánh đèn yếu và điều kiện vô cùng thiếu thốn.

Sau nhiều giờ nỗ lực không ngừng, nhiều thương binh đã qua cơn nguy kịch và được chuyển tiếp về tuyến sau.

Nhờ sự phối hợp kịp thời, trạm quân y vẫn đảm bảo cứu chữa hiệu quả trong điều kiện chiến tranh ác liệt.

Sau đó, công tác quân y được tăng cường thêm trang thiết bị và tổ chức phân tuyến điều trị rõ ràng hơn.

Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh người y tá lặng lẽ giữa rừng sâu, giữ cho từng nhịp tim đồng đội không bị dừng lại giữa bom đạn.

Câu chuyện về Lê Thị Hồng là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng quân y trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự nhân ái, kiên trì và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Ngày nay, khi y tế đã hiện đại hơn rất nhiều, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, nhân hậu và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn