NGƯỜI GIỮ NHỊP SỐNG CUỐI CÙNG CỦA TUYẾN HẬU CẦN
Khi hệ thống liên vùng giữa Long An và Tây Ninh được khôi phục, một yếu tố quyết định khác là duy trì hậu cần – dòng chảy lương thực, thuốc men và vật tư.
Trong giai đoạn đó, Đỗ Thị Ngọc Lan là người giữ vai trò điều phối hậu cần cuối cùng – người đảm bảo hệ thống không chỉ tồn tại mà còn vận hành liên tục.
Sau nhiều biến động:
Nhiều tuyến vận chuyển bị gián đoạn
Hàng hóa bị phân tán
Nhân lực suy giảm
Hệ thống hậu cần gần như kiệt quệ.
Ngọc Lan quyết định:
Chia nhỏ toàn bộ hàng hóa
Không tập trung tại bất kỳ điểm nào
Thiết lập tuyến vận chuyển linh hoạt
Cô nói:
“Không giữ kho. Giữ dòng chảy.”
Các chuyến vận chuyển phải:
Đi ban đêm
Tránh mọi tuyến cố định
Di chuyển qua rừng, kênh, đất cao xen kẽ
Mỗi chuyến là một thử thách.
Một nhóm vận chuyển bị mắc kẹt do bùn lầy sâu.
Hàng hóa có nguy cơ mất hoàn toàn.
Ngọc Lan lập tức:
Điều phối lại toàn bộ tuyến
Mở đường vòng
Chia lại hàng
Không có chuyến nào bị bỏ lại.
Nhờ sự tổ chức linh hoạt, tuyến hậu cần:
Không bị gián đoạn
Đảm bảo cung cấp liên tục
Hỗ trợ toàn bộ hệ thống liên vùng
Sau chiến tranh, tuyến hậu cần không còn hoạt động, nhưng Đỗ Thị Ngọc Lan được nhắc đến như người đã giữ nhịp sống cuối cùng của hệ thống trong giai đoạn khó khăn nhất.



