người giữ nhịp sống giữa vùng sơ tán
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không chỉ nơi chiến trường mới là tuyến lửa, mà cả hậu phương miền Bắc cũng nhiều lần phải sơ tán để tránh bom đạn đánh phá của địch. Trong hoàn cảnh ấy, việc bảo vệ dân, ổn định đời sống, giữ vững sản xuất và chăm lo cho nhân dân trở thành nhiệm vụ quan trọng của chính quyền và các lực lượng tại chỗ. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về y tá dân quân Lưu Thị Hạnh tại một khu sơ tán ở vùng trung du là một câu chuyện xúc động về sự tận tụy và lòng nhân ái.
Lưu Thị Hạnh sinh ra trong một gia đình giáo viên ở tỉnh Phú Thọ. Từ nhỏ, cô đã có ước mơ trở thành người chăm sóc sức khỏe cho mọi người.
Khi chiến tranh lan rộng, cô tình nguyện tham gia lực lượng y tế địa phương và được phân công làm y tá tại khu sơ tán của một xã miền núi.
Nơi đây tập trung đông dân từ vùng đồng bằng sơ tán lên, gồm người già, trẻ nhỏ và phụ nữ.
Công việc của Hạnh là chăm sóc sức khỏe ban đầu, phòng dịch bệnh, hỗ trợ sản phụ và điều trị các bệnh thông thường trong điều kiện thiếu thốn.
Trạm y tế tạm thời chỉ là một căn nhà nhỏ và vài phòng học cũ được cải tạo lại.
Thuốc men khan hiếm, thiết bị y tế đơn giản, nhưng nhu cầu chăm sóc lại rất lớn.
Mỗi ngày, Hạnh phải đi bộ qua các bản để khám bệnh, mang theo túi thuốc nhỏ và dụng cụ sơ cứu.
Một mùa hè năm 1972, khu vực sơ tán liên tục bị máy bay địch đánh phá, gây hoang mang cho người dân.
Nhiều gia đình phải di chuyển liên tục, đời sống trở nên khó khăn hơn.
Trong thời điểm đó, dịch bệnh đường ruột bắt đầu xuất hiện do điều kiện vệ sinh kém.
Hạnh cùng tổ y tế phải làm việc liên tục để khoanh vùng và điều trị cho người bệnh, đồng thời hướng dẫn người dân phòng dịch.
Một đêm, khi đang trực tại trạm y tế, khu vực gần đó bị bom đánh xuống, làm rung chuyển cả vùng sơ tán.
Nhiều người hoảng loạn chạy vào trạm tìm nơi trú ẩn.
Trong tình huống đó, Hạnh vừa phải trấn an người dân, vừa tiếp tục chăm sóc những ca bệnh nặng.
Có một sản phụ trở dạ giữa đêm trong điều kiện không an toàn, Hạnh cùng đồng nghiệp phải khẩn trương hỗ trợ ngay tại trạm.
Trong lúc đó, tiếng bom vẫn vang lên từ xa, khiến mọi người vô cùng căng thẳng.
Dù vậy, cô vẫn giữ bình tĩnh, tập trung vào nhiệm vụ của mình để đảm bảo an toàn cho cả mẹ và bé.
Sau nhiều giờ, ca sinh đã thành công, đứa trẻ cất tiếng khóc đầu đời giữa chiến tranh.
Niềm vui nhỏ bé ấy trở thành nguồn động viên lớn cho cả khu sơ tán.
Sau đợt đánh phá, Hạnh tiếp tục cùng lực lượng địa phương ổn định lại đời sống cho người dân, hướng dẫn phòng bệnh và tổ chức khám chữa bệnh định kỳ.
Những người dân từng sống trong khu sơ tán ấy vẫn nhớ hình ảnh cô y tá trẻ luôn có mặt ở mọi lúc cần thiết, dù là giữa đêm tối hay sau tiếng bom vừa dứt.
Câu chuyện về Lưu Thị Hạnh là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng y tế cơ sở trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã giữ vững sự sống và tinh thần cho nhân dân bằng lòng nhân ái, sự kiên trì và trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình và cuộc sống đầy đủ hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, biết sẻ chia và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.


