NGƯỜI GIỮ NHỊP THỜI GIAN TRÊN CON SUỐI NHỎ
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ NHỊP THỜI GIAN TRÊN CON SUỐI NHỎ
Giữa dãy Trường Sơn, có một con suối nhỏ chảy qua nhiều tuyến hành quân. Mùa mưa, nước dâng nhanh. Mùa khô, suối cạn để lộ đá trơn và lối đi nguy hiểm. Nhưng điều khó nhất không phải là nước, mà là thời gian qua suối.
Ở đó có Hưng – người phụ trách điều phối việc qua suối cho các đơn vị.
Công việc của anh không phải dựng cầu.
Mà là quyết định khi nào được qua.
Hưng luôn đứng ở bờ suối.
Quan sát dòng chảy.
Đo độ sâu bằng cọc tre.
Nghe tiếng nước va vào đá.
Anh không bao giờ cho qua ngay lập tức nếu chưa chắc chắn.
Một lần, sau một trận mưa lớn, nước suối dâng cao và chảy xiết.
Nhiều người sốt ruột vì lịch hành quân gấp.
Nhưng Hưng giữ lại.
“Chưa qua.”
Có người hỏi:
“Khi nào thì qua được?”
Anh nhìn dòng nước rất lâu:
“Khi nó bớt ‘gấp’ lại.”
Không ai hiểu rõ ý đó, nhưng ai cũng chờ.
Một giờ sau, nước bắt đầu giảm nhẹ.
Hưng cắm cọc đánh dấu:
“Từng người qua. Giãn cách.”
Đoàn quân vượt suối an toàn.
Một lần khác, có đoạn suối bị thay đổi dòng chảy do đất sạt.
Không còn lối cũ.
Hưng phải thử nhiều điểm khác nhau.
Anh lội xuống nước trước.
Kiểm tra từng bước.
Rồi quay lại:
“Qua đây được. Nhưng chỉ đi theo hàng một.”
Một đồng đội nói:
“Sao anh dám xuống trước?”
Hưng trả lời:
“Nếu tôi không thử, thì ai sẽ biết chỗ nào an toàn?”
Có những ngày, anh đứng bên suối rất lâu chỉ để quan sát mức nước thay đổi từng giờ.
Không nói.
Không rời đi.
Chỉ chờ thời điểm đúng.
Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, con suối ấy không còn là điểm nguy hiểm như trước.
Nhưng những người từng hành quân vẫn nhớ.
Nhớ những lần đứng chờ bên bờ nước.
Nhớ cảm giác không ai được phép vội vàng.
Và nhớ một người luôn đứng trước dòng chảy…
không để kiểm soát nước,
mà để kiểm soát thời điểm,
giữ cho từng bước chân qua suối không bị cuốn đi bởi sự nóng vội giữa rừng sâu.



