Người giữ nhịp tiếp tế giữa rừng biên giới
Ông Nguyễn Hoàng Vũ, sinh năm 1949, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở vùng đồng bằng sông nước, ông sớm quen với cuộc sống lam lũ, gắn bó với ruộng đồng và những chuyến đi xa trên kênh rạch.
Cuối những năm 1970, khi tình hình biên giới Tây Nam còn nhiều phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại một đơn vị đóng quân trong vùng rừng thưa sát biên giới. Nhiệm vụ của ông là tổ chức và bảo đảm tuyến vận chuyển lương thực, thuốc men và vật tư cho các tổ công tác phía trong.
Con đường tiếp tế khi đó chỉ là những lối mòn xuyên rừng, có đoạn phải vượt suối, có đoạn đi qua bãi bùn lầy ngập đến đầu gối. Mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nhiều nguy hiểm do địa hình và thời tiết khắc nghiệt.
Một tình tiết được đồng đội nhớ lại xảy ra vào mùa khô năm 1980. Hôm đó, một đoàn vận chuyển đang trên đường đưa hàng vào căn cứ thì phát hiện đoạn đường qua sườn dốc bị sạt lở, đất đá chắn kín lối đi, khiến cả đoàn buộc phải dừng lại.
Nếu không thông đường kịp thời, hàng hóa có thể bị chậm trễ nhiều giờ, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt và nhiệm vụ của đơn vị phía trong. Trước tình huống đó, ông Nguyễn Hoàng Vũ cùng một nhóm đồng đội nhanh chóng khảo sát hiện trường để tìm cách khắc phục.
Ông trực tiếp leo lên khu vực sườn dốc để kiểm tra điểm sạt, xác định hướng đất đá có thể tiếp tục trượt xuống nếu gặp rung động mạnh. Sau đó, ông chỉ huy nhóm dùng cuốc, xẻng và thân cây rừng để vừa gia cố, vừa mở lại lối đi tạm.
Trong quá trình làm việc, có đoạn đất bất ngờ sụt xuống khiến khu vực đứng trở nên nguy hiểm, buộc mọi người phải di chuyển nhanh sang vị trí an toàn hơn. Tuy vậy, ông vẫn bình tĩnh điều phối, không để việc khắc phục bị gián đoạn.
Sau nhiều giờ nỗ lực, một lối đi tạm đã được mở lại, đủ để đoàn vận chuyển tiếp tục hành trình đưa hàng vào căn cứ đúng kế hoạch.
Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó nếu không thông đường kịp thì hàng sẽ bị kẹt lại. Anh Vũ rất quyết đoán và làm việc không nghỉ.”
Nhắc lại kỷ niệm, ông Nguyễn Hoàng Vũ chỉ nói:
“Đường thông thì anh em mới có đủ đồ để làm nhiệm vụ.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ tuyến tiếp tế giữa rừng biên giới vẫn còn được nhắc lại như một ký ức không quên. Không phải chiến công nơi trận tuyến, mà là sự bền bỉ, trách nhiệm và tinh thần không lùi bước trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.



