Người giữ nhịp tim trận địa
Trong hầm phẫu thuật dã chiến, tiếng bom hòa lẫn tiếng rên đau. Cô y tá Nguyệt gần như không bước ra ánh sáng suốt nhiều ngày. Tay cô sưng đỏ vì khâu vết thương liên tục, áo đẫm máu khô lại từng lớp.
Có ca phẫu thuật đặc biệt nguy hiểm, nếu chậm vài phút, chiến sĩ sẽ không qua khỏi. Bom nổ sát hầm, đất trút xuống, ánh đèn phụt tắt. Trong bóng tối, Nguyệt vẫn tiếp tục bằng trí nhớ và đôi tay quen việc. Cô thì thầm: “Ráng lên anh ơi, tim anh còn đập là mình còn hy vọng”.
Chiến sĩ ấy sống. Còn Nguyệt ngất lịm vì kiệt sức. Giữa bom đạn, có những người không cầm súng, nhưng đang giữ nhịp tim cho cả mặt trận.



