Người giữ nhịp tín hiệu giữa trạm gác rừng sâu
Ông Trần Thanh Tâm, sinh năm 1964, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với cuộc sống sông nước, ruộng đồng và những ngày lao động vất vả.
Cuối những năm 1970, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn nhiều phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị đóng quân trong khu vực rừng sâu. Công việc của ông là hỗ trợ vận hành và theo dõi tín hiệu cảnh giới tại một trạm gác nhỏ nằm giữa rừng.
Trạm gác chỉ là một chòi gỗ dựng tạm trên mô đất cao, dùng để quan sát hướng di chuyển từ các lối mòn trong rừng. Ngoài nhiệm vụ trực gác, ông còn theo dõi hệ thống tín hiệu báo động bằng dây kéo và chuông cơ học giữa các chốt.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào một đêm đầu mùa khô năm 1983. Khi đó, trời tối hoàn toàn, rừng yên tĩnh bất thường, chỉ có tiếng côn trùng rả rích. Đột nhiên, hệ thống tín hiệu báo động ở hướng nam bị gián đoạn, chuông không còn phản hồi như bình thường.
Trong điều kiện khu vực đang trong trạng thái cảnh giới, việc mất tín hiệu có thể gây nguy hiểm cho toàn bộ hệ thống quan sát. Ông Trần Thanh Tâm lập tức rời vị trí trực để kiểm tra tuyến dây tín hiệu nối giữa các chốt.
Ông men theo lối mòn trong rừng tối, chỉ có đèn pin nhỏ soi đường. Đoạn đường bị cây rừng che kín, nhiều chỗ phải cúi thấp để tránh vướng cành. Khi tiếp cận khu vực dây tín hiệu, ông phát hiện một đoạn dây bị tuột khỏi móc cố định do gió mạnh và cành cây rơi xuống.
Không chần chừ, ông nhanh chóng trèo lên thân cây để buộc lại dây, trong khi đồng đội phía dưới hỗ trợ giữ ổn định vị trí. Có lúc thân cây rung nhẹ do gió rừng, nhưng ông vẫn giữ bình tĩnh, thao tác cẩn thận để khôi phục lại hệ thống báo hiệu.
Sau một thời gian ngắn, tín hiệu được nối lại, chuông cảnh giới hoạt động bình thường trở lại, đảm bảo an toàn cho toàn bộ khu vực trực gác.
Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó tín hiệu mất rất nguy hiểm, anh Tâm xử lý nhanh và rất chắc tay.”
Còn ông Trần Thanh Tâm chỉ nói:
“Giữ được tín hiệu là giữ được an toàn cho cả đơn vị.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ nhịp tín hiệu giữa rừng sâu vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà quan trọng. Không phải chiến công rực rỡ, mà là sự tỉnh táo, trách nhiệm và bền bỉ trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững an toàn của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

