NGƯỜI GIỮ NHỮNG CÂU CHUYỆN QUÊ
NGƯỜI GIỮ NHỮNG CÂU CHUYỆN QUÊ
Anh Sơn quê ở vùng trung du có nhiều đồi chè xanh.
Mỗi tối sau giờ trực, anh thường kể chuyện quê nhà cho đồng đội nghe.
Anh kể về những sáng sớm có sương phủ kín đồi chè, về phiên chợ quê đông vui mỗi dịp cuối năm và cả tiếng mẹ gọi con về ăn cơm lúc chiều muộn.
Đồng đội rất thích nghe anh kể.
Giữa chiến tranh, những câu chuyện bình dị ấy khiến mọi người vơi bớt nỗi nhớ nhà.
Có hôm sau trận bom lớn, ai cũng mệt và im lặng.
Anh Sơn lại cười rồi kể chuyện hồi nhỏ đi chăn trâu bị ngã xuống ruộng khiến cả tiểu đội bật cười.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị bị phục kích khi đang hành quân qua triền đồi.
Tiếng súng nổ vang giữa màn sương dày đặc.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại phía sau.
Anh Sơn quay lại kéo đồng đội vào nơi an toàn.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ giọng kể ấm áp của một người đồng đội thời hoa lửa luôn mang quê hương vào giữa rừng sâu khói lửa.



