Bài viết

NGƯỜI GIỮ NHỮNG ĐÊM KHÔNG TÊN GIỮA RỪNG SÂU

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ NHỮNG ĐÊM KHÔNG TÊN GIỮA RỪNG SÂU

Ở dãy Trường Sơn, có những đêm dài đến mức người ta không còn nhớ hôm nay là ngày bao nhiêu. Không lịch. Không đồng hồ. Chỉ có bước chân, hơi thở và bóng tối nối tiếp nhau.

Ở một trạm dừng nhỏ, có Thạch – người được giao nhiệm vụ “ghi đêm”.

Công việc của anh không phải ghi chép chiến sự.

Mà là ghi lại những đêm trôi qua như thế nào.

Nghe có vẻ lạ, nhưng trong hành quân dài ngày, nếu không có ai theo dõi thời gian, con người rất dễ mất nhịp nghỉ, mất phương hướng sinh hoạt, và mất cả sự tỉnh táo.

Thạch có một cuốn sổ dày.

Mỗi trang là một đêm.

Anh không viết dài.

Chỉ ghi những thứ cơ bản:

“Đêm yên.”
“Đêm có mưa.”
“Đêm hành quân.”
“Đêm không ngủ.”

Một lần, có một đêm kéo dài bất thường vì đơn vị phải di chuyển liên tục.

Không có thời gian nghỉ rõ ràng.

Khi dừng lại, nhiều người không biết đó là rạng sáng hay nửa đêm.

Thạch ngồi ghi:

“Không xác định rõ giờ. Chỉ biết đã qua một chu kỳ mệt.”

Một đồng đội nhìn cuốn sổ, hỏi:

“Ghi vậy để làm gì?”

Thạch trả lời:

“Để sau này biết mình đã đi qua bao nhiêu đêm như vậy.”

Có những đêm, anh không ghi gì.

Chỉ đánh dấu một dấu chấm.

Vì quá mệt để phân biệt.

Nhưng anh không bỏ trang nào.

Một lần khác, sau nhiều ngày hành quân liên tục, cả đơn vị mất khái niệm thời gian.

Người ta hỏi:

“Hôm nay là ngày mấy?”

Không ai trả lời được.

Thạch mở sổ.

Lật lại từng trang.

Rồi nói:

“Chúng ta đã qua 7 đêm không nghỉ đúng nghĩa.”

Mọi người mới nhận ra mình đã đi xa đến mức nào.

Một đồng đội nói:

“Anh giữ thời gian thay cho cả đoàn à?”

Thạch lắc đầu:

“Không giữ được thời gian. Chỉ giữ được dấu của nó.”

Sau này, khi chiến tranh kết thúc ở dãy Trường Sơn, cuốn sổ của Thạch được lưu lại.

Những trang giấy không có số liệu lớn.

Không có chiến công.

Chỉ có những dòng ngắn về đêm và sự mệt mỏi của con người.

Nhưng khi đọc lại, người ta mới hiểu:

đó là bản ghi về một hành trình dài mà con người đã đi qua trong điều kiện khắc nghiệt đến mức thời gian cũng trở nên mơ hồ.

Và những người từng hành quân vẫn nhớ.

Nhớ cảm giác không biết mình đang ở đêm thứ mấy.

Nhưng luôn có một người âm thầm đánh dấu lại tất cả…

để dù thời gian có trôi mờ trong rừng sâu,

con người vẫn còn biết mình đã đi qua bao xa trên con đường của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn