Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ NHỮNG HẠT MƯA

Hải Phòng18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lộc thích mưa.

Không phải vì mưa đẹp.

Mà vì mưa gợi nhớ.

Ngày trước, những cơn mưa thường khiến đường đi khó khăn.

Áo quần ướt.

Giày dép lấm bùn.

Có khi phải trú dưới mái cây.

Nhưng ông vẫn nhớ mưa vì đó là lúc mọi người thường ngồi gần nhau.

Một lần, sau một chặng đường dài, ông và đồng đội trú dưới một mái hiên.

Một người lấy ra chiếc khăn.

Người khác chia chút lương thực.

Mưa rơi rất lâu.

Không ai nói nhiều.

Nhưng tất cả đều biết mình không cô độc.

Sau này trở về, mỗi khi trời mưa, ông lại nhớ.

Con cháu hỏi sao ông không thích nắng.

Ông nói nắng đẹp nhưng mưa mới làm ông nhớ bạn.

Một buổi chiều, ông ngồi bên cửa sổ.

Mưa rơi.

Cháu gái ngồi cạnh.

Ông kể câu chuyện.

Cô hỏi những người bạn của ông có ai trở về không.

Ông nói có.

Nhưng nhiều người không.

Cô hỏi ông có buồn không.

Ông bảo buồn.

Nhưng ông cũng biết mình phải sống tiếp.

Mưa ngoài trời vẫn rơi.

Ông nhìn những giọt nước trượt trên cửa kính.

Ông nói thời gian cũng giống mưa.

Nó cứ rơi.

Không thể giữ lại.

Nhưng con người có thể giữ lại những điều mình nhớ.

Ông không giữ được những người bạn.

Nhưng giữ được câu chuyện.

Và câu chuyện ấy được kể lại vào một buổi chiều mưa cho một cô cháu gái chưa từng biết chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn