NGƯỜI GIỮ NHỮNG KỶ VẬT
Trong căn nhà nhỏ, ông cựu chiến binh giữ một chiếc hộp gỗ cũ. Bên trong là những kỷ vật: tấm ảnh đen trắng, chiếc bi đông móp méo, lá thư đã ố vàng.
Mỗi món đồ là một câu chuyện.
Ông không kể thường xuyên. Nhưng mỗi khi có người hỏi, ông lại mở hộp, nhẹ nhàng như mở một phần ký ức.
Ông kể về những ngày hành quân, về đồng đội, về những buổi chia tay không hẹn ngày gặp lại.
Giọng ông không cao, không xúc động mạnh, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được chiều sâu của thời gian.
Lũ trẻ trong làng thích nghe ông kể chuyện. Không phải vì tò mò, mà vì trong những câu chuyện ấy có một điều gì đó rất thật.
Một lần, có đứa trẻ hỏi: “Ông ơi, chiến tranh có đáng sợ không?”
Ông nhìn xa, rồi khẽ nói: “Đáng sợ lắm. Nên các cháu phải giữ lấy hòa bình.”



