NGƯỜI GIỮ NHỮNG MÙA KÝ ỨC
NGƯỜI GIỮ NHỮNG MÙA KÝ ỨC
Chiều xuống rất chậm trên mái hiên cũ. Bác cựu chiến binh ngồi lặng bên chiếc radio đã cũ theo năm tháng. Tiếng nhạc cách mạng vang lên khe khẽ giữa khoảng sân yên ắng, làm người ta có cảm giác như thời gian đang quay ngược trở lại. Bác nói, có những ký ức dù đã đi qua nửa đời người vẫn còn nguyên như mới hôm qua. Ngày ấy, những chàng trai mười tám đôi mươi rời quê hương bằng tất cả lòng yêu nước và sự giản dị của tuổi trẻ. Họ lên đường mà chưa từng nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ đơn giản rằng: đất nước cần thì mình đi. Có người chưa từng bước ra khỏi lũy tre làng. Có người còn chưa kịp nắm tay người con gái mình thương. Vậy mà khi khoác lên mình màu áo lính, ai cũng học cách trưởng thành giữa bom đạn. Bác kể về một đêm hành quân giữa rừng sâu. Trời tối đến mức chỉ nhìn thấy ánh lân tinh le lói trên vai đồng đội phía trước. Mưa rừng lạnh buốt, quần áo ướt sũng, đôi chân phồng rộp vì đi bộ hàng chục cây số. Nhưng điều khiến bác nhớ mãi lại là khoảnh khắc cả tiểu đội ngồi quây quần chia nhau từng mẩu lương khô nhỏ. Giữa chiến tranh, tình đồng đội trở thành thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Có những người đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường, tuổi xuân gửi vào đất mẹ khi cuộc đời còn chưa kịp bắt đầu. Để rồi những người còn sống trở thành người giữ ký ức. Giữ tên của đồng đội. Giữ những câu chuyện chưa từng được kể hết. Giữ cả một thời “hoa lửa” mà mỗi lần nhắc lại, giọng nói vẫn chậm đi vì xúc động. Hôm nay, hòa bình đã xanh trên những con đường quê. Nhưng đâu đó trong ánh mắt của những người lính năm xưa, người ta vẫn nhìn thấy một bầu trời ký ức chưa bao giờ cũ. Và có lẽ, điều đẹp nhất mà thế hệ đi trước để lại không chỉ là hòa bình… mà còn là lòng yêu nước được truyền bằng chính cuộc đời của họ.



