NGƯỜI GIỮ NHỮNG QUE DIÊM CUỐI CÙNG
NGƯỜI GIỮ NHỮNG QUE DIÊM CUỐI CÙNG
Trong những ngày mưa kéo dài, việc giữ lửa giữa rừng sâu vô cùng khó khăn.
Anh Thành được giao giữ hộp diêm chung của đơn vị.
Anh luôn bọc hộp diêm bằng nhiều lớp nilon rồi cất sâu trong túi áo.
Đồng đội thường đùa:
“Ông giữ diêm còn kỹ hơn giữ vàng.”
Anh cười:
“Mất lửa là khổ cả đơn vị.”
Có hôm trời mưa suốt ba ngày liền, củi ướt không bén lửa.
Anh Thành phải ngồi che tay hàng giờ để nhóm được bếp.
Khi ngọn lửa bùng lên, mọi người ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Một đêm cuối đông, đơn vị bị địch tập kích bất ngờ.
Một thương binh mắc kẹt trong căn hầm đất sập một nửa.
Anh Thành lao vào cứu người giữa khói bụi và đất đá.
Người lính ấy được cứu sống.
Sau hòa bình, những người đồng đội năm ấy vẫn nhớ hộp diêm nhỏ đã giữ hơi ấm cho cả đơn vị trong thời hoa lửa.



