người giữ nước
Giữa rừng sâu, nước sạch là thứ quý hơn cả lương thực. Đơn vị của Tấn có một nhiệm vụ đặc biệt: tìm và giữ nguồn nước. Anh thuộc lòng từng con suối, từng mạch nước nhỏ. Có những chỗ nước chỉ nhỏ giọt từ đá, phải hứng hàng giờ mới đầy một bi đông. Một lần, nguồn nước chính bị địch phát hiện và phục kích. Đơn vị phải rút đi, nhưng nếu không có nước, họ không thể trụ lâu. Tấn xin ở lại, tìm nguồn khác. Anh đi một mình, lần theo những dấu hiệu nhỏ nhất: rêu xanh, tiếng côn trùng, hơi ẩm trong khô
Giữa rừng sâu, nước sạch là thứ quý hơn cả lương thực. Đơn vị của Tấn có một nhiệm vụ đặc biệt: tìm và giữ nguồn nước.
Anh thuộc lòng từng con suối, từng mạch nước nhỏ. Có những chỗ nước chỉ nhỏ giọt từ đá, phải hứng hàng giờ mới đầy một bi đông.
Một lần, nguồn nước chính bị địch phát hiện và phục kích. Đơn vị phải rút đi, nhưng nếu không có nước, họ không thể trụ lâu.
Tấn xin ở lại, tìm nguồn khác. Anh đi một mình, lần theo những dấu hiệu nhỏ nhất: rêu xanh, tiếng côn trùng, hơi ẩm trong không khí.
Sau hai ngày, anh tìm được một khe nước nhỏ. Không nhiều, nhưng đủ duy trì.
Anh đánh dấu kín đáo rồi quay về báo tin.
Nhờ đó, đơn vị trụ vững thêm nhiều ngày.
Khi được hỏi sao biết chỗ đó, Tấn chỉ cười: “Nghe rừng nói thôi.”
Trong chiến tranh, có những người không cầm súng nhiều, nhưng lại giữ thứ thiết yếu nhất — sự sống.


