NGƯỜI GIỮ QUYỂN SỔ GHI TÊN
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cán bộ làng từng có nhiệm vụ ghi tên những thanh niên lên đường làm nhiệm vụ. Ông viết rất cẩn thận, từng cái tên đều được kiểm tra nhiều lần. Có những cái tên ông biết rất rõ, vì đó là con cháu trong làng. Một chàng trai trước ngày đi còn đến hỏi: “Chú viết tên cháu chưa?” Ông cười: “Viết rồi.” Anh đáp: “Chú viết cho đẹp nhé.” Ông gật đầu. Nhiều năm sau, quyển sổ cũ được lưu trong tủ của nhà văn hóa. Người cán bộ năm xưa đã già. Một lần, ông mở lại quyển sổ và nhìn từng trang. Nhiều người trong đó đã không trở về. Một cậu bé đứng cạnh hỏi: “Đây là gì ạ?” Ông nói: “Tên những người trẻ ngày trước.” Cậu đọc từng dòng. Những cái tên bỗng trở nên gần gũi khi ông kể về từng người. Có người giỏi thể thao, có người hát hay, có người học rất giỏi, có người thích trồng cây. Quyển sổ không ghi được tất cả câu chuyện, nhưng ít nhất nó giữ lại tên họ. Người cán bộ hiểu rằng đôi khi điều quan trọng nhất của một thế hệ là không để tên tuổi của họ bị lãng quên. Ông đóng quyển sổ lại và đặt vào tủ. Những trang giấy đã cũ, nhưng những cái tên vẫn còn rõ ràng.



