Người giữ RADIO
Cả đơn vị trông vào chiếc radio nhỏ để nghe tin. Tôi là người giữ nó. Radio phải giấu kỹ, vì lộ là địch định vị.
Đêm nào tôi cũng căng tai nghe tín hiệu. Có hôm sóng yếu, tôi phải trèo lên cây, ngồi đó nghe đến tê chân.
Khi bắt được bản tin thắng lợi, tôi chạy về, nói nhỏ: “Mình thắng rồi!” Anh em cười mà mắt ướt.
Trong chiến tranh, một tin tốt có thể cứu tinh thần của cả đơn vị.
Radio giờ đã hỏng, nhưng trong tôi vẫn còn tiếng “rẹt…rẹt…” của sóng – tiếng của hy vọng.



