Người giữ rừng Phong Sa Ly
Phong Sa Ly – vùng đất núi cao, rừng rậm và đầy hiểm nguy – là nơi Lò Văn Phúm gắn bó suốt những năm kháng chiến. Địa hình hiểm trở khiến việc hành quân vô cùng khó khăn, nhưng cũng chính nơi ấy đã che chở cho bộ đội trước sự truy quét của địch.
Ông không chỉ là người lính, mà còn là cầu nối giữa quân đội và nhân dân Lào. Ông học tiếng Lào, sống cùng dân bản, chia sẻ từng bát cơm, từng củ sắn. Có lần, khi địch càn quét, ông cùng đồng đội đã đưa cả bản làng vào sâu trong rừng, dựng lán tạm để tránh bom đạn. Những đứa trẻ bám lấy ông như người thân, còn người già thì coi ông như con cháu trong nhà.
Trong một trận đánh, để bảo vệ đường rút lui cho đơn vị, Lò Văn Phúm tình nguyện ở lại chặn địch. Một mình giữa rừng sâu, ông chiến đấu đến khi gần cạn đạn mới rút lui an toàn. Sau trận đó, ông bị thương nặng, nhưng vẫn kiên quyết không rời đơn vị.
Với ông, chiến tranh không chỉ là chiến đấu, mà còn là nghĩa tình. Sau này, khi nhắc lại, ông luôn nói: “Người Lào đã nuôi tôi sống, nên tôi chiến đấu không chỉ cho Việt Nam, mà còn cho họ.”



