Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Giữ Rừng Prao Trong Mùa Lửa

Người Giữ Rừng Prao Trong Mùa Lửa

Đà Nẵng20/04/2026Alăng Thị Thư (Trường Tiểu học thị trấn Prao - xã Đông Giang - thành phố Đà Nẵng.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Giữ Rừng Prao Trong Mùa Lửa

Người Giữ Rừng Prao Trong Mùa Lửa

Giữa núi rừng Đông Giang năm tháng khói lửa, Alăng Briu không phải là một người lính trong biên chế, không mang quân hàm, không thuộc bất kỳ đơn vị nào. Ông chỉ là một người dân bình thường của thôn Prao – nhưng khi Tổ quốc cần, ông trở thành một chiến sĩ theo cách của riêng mình.

Chiến tranh lan đến từng bản làng. Bom đạn không chỉ tàn phá đất đai mà còn đe dọa từng mái nhà, từng con người. Không chờ ai kêu gọi, Alăng Briu lặng lẽ đứng lên. Ông không có súng, chỉ có một lưỡi giáo thô sơ và sự hiểu rừng đến từng lối mòn, từng gốc cây. Chính điều đó đã biến ông thành nỗi ám ảnh đối với kẻ địch.

Để giữ an toàn cho gia đình, ông đành đưa vợ con lên rừng sâu lánh nạn. Ngày họ rời đi, ông không nói nhiều, chỉ dặn dò vài câu ngắn ngủi. Từ giây phút ấy, ông chấp nhận một mình đối mặt với hiểm nguy, lấy núi rừng làm nhà, lấy bóng tối làm bạn.

Trong những đêm dài hun hút, ông âm thầm theo dõi từng bước chân của địch. Khi thời cơ đến, ông bất ngờ xuất hiện, nhanh như bóng cắt. Lưỡi giáo trong tay ông không chỉ là vũ khí, mà còn là ý chí, là lòng căm thù giặc sâu sắc. Ông chiến đấu không phải để lập công, mà chỉ với một suy nghĩ giản dị: giữ lấy đất này, giữ lấy làng này.

Không ai ghi chép đầy đủ những lần ông đối mặt với kẻ thù. Không có báo cáo chiến công, không có danh sách trận đánh. Nhưng người dân Prao đều biết: đã có một người đàn ông âm thầm bảo vệ họ, trong những ngày tháng khốc liệt nhất.

Hòa bình lập lại, Alăng Briu trở về, vẫn giản dị như xưa, vẫn là người nông dân giữa núi rừng. Nhưng những hy sinh thầm lặng của ông đã được đất nước ghi nhận. Ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất do chủ tịch nước Lê Đức Anh vào năm 1993, một phần thưởng không chỉ dành cho chiến công, mà còn dành cho cả một cuộc đời lặng lẽ cống hiến.

Câu chuyện của Alăng Briu không rực rỡ như những trang sử lớn, nhưng lại lắng sâu như chính núi rừng quê ông. Ông là minh chứng rằng: trong chiến tranh, không chỉ những người lính nơi tiền tuyến, mà cả những người dân bình dị nhất cũng có thể trở thành anh hùng – theo cách âm thầm mà vĩ đại nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn