Người giữ rừng sau chiến tranh
Ông Nguyễn Văn Lâm từng là thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn. Năm xưa, ông cùng đồng đội ngày đêm phá bom, san lấp hố đạn để xe qua. Nhiều lần, cái chết chỉ cách ông trong gang tấc. Sau chiến tranh, ông trở về quê, không chọn cuộc sống an nhàn mà xin làm kiểm lâm. Ông nói: “Ngày xưa giữ đường cho xe ra trận, nay giữ rừng cho con cháu mai sau.”
Ông Nguyễn Văn Lâm từng là thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn. Năm xưa, ông cùng đồng đội ngày đêm phá bom, san lấp hố đạn để xe qua. Nhiều lần, cái chết chỉ cách ông trong gang tấc.
Sau chiến tranh, ông trở về quê, không chọn cuộc sống an nhàn mà xin làm kiểm lâm. Ông nói:
“Ngày xưa giữ đường cho xe ra trận, nay giữ rừng cho con cháu mai sau.”
Suốt hơn 30 năm, ông lặng lẽ tuần tra, bảo vệ từng gốc cây. Có lần gặp lâm tặc, ông bị thương nhưng vẫn không lùi bước. Với ông, đó vẫn là một “mặt trận” khác – không tiếng súng nhưng đầy gian nan.



