NGƯỜI GIỮ RỪNG TRÀM U MINH HẠ (CÀ MAU – BẠC LIÊU)
Ở rừng tràm U Minh Hạ, có người đàn ông tên Võ Minh Cẩn, chuyên dẫn đường cho lực lượng kháng chiến. Rừng U Minh mùa khô thì dễ cháy, mùa mưa thì bùn sâu ngập đến ngực, muỗi dày như khói. Nhưng Cẩn sống cả đời trong rừng nên hiểu từng đầm lầy như lòng bàn tay.
Để bảo vệ cơ quan tỉnh đội đóng trong rừng, Cẩn đào hàng chục hầm bí mật, mỗi hầm nối nhau bằng lối đi ngầm. Khi địch tổ chức đốt rừng để bóp chết căn cứ, Cẩn lấy nước từ các mương tự nhiên, dẫn thành dòng quanh nơi trú quân. Ngọn lửa tràn qua, gặp con nước ấy liền tắt.
Một lần địch dùng chó săn để lần dấu chân. Cẩn dẫn cả đơn vị đi ngược dòng suối, rồi leo lên cây tràm, men theo những thân cây nối nhau như cầu tự nhiên. Chó săn đến bờ suối thì mất dấu, địch tưởng quân ta đã băng sang nơi khác.
Năm 1972, địch đổ bộ bằng trực thăng xuống mép rừng. Cẩn dẫn tổ trinh sát len vào đám rừng dày, dùng mìn tự chế đánh tan toán lính ngay khi chúng vừa chạm đất. Anh bị thương ở tay nhưng vẫn tiếp tục dẫn đường cho cuộc rút quân.
Cuối năm ấy, khi đưa thương binh vượt qua đoạn rừng lầy sâu nhất, Cẩn sa xuống hố bùn nhưng vẫn cố dùng hết sức đẩy thương binh lên cao. Cả đơn vị kéo được thương binh lên, còn Cẩn thì chìm xuống bùn. Tới nay, người dân U Minh vẫn coi anh là “người giữ rừng”, vì anh đã hòa vào tràm, vào đất, vào nước của vùng đất này.


