Người giữ rừng U Minh – Cà Mau
Rừng U Minh vào thời chống Mỹ rộng như biển lá, đầy sình lầy và muỗi vắt, nhưng đó lại là nơi che chở cách mạng. Ở đây có ông Bảy Hổ – người đàn ông thấp đậm, đen như gốc tràm, nhưng ai cũng nể vì gan góc. Ông là người dẫn đường số một của chiến khu.
Năm 1967, Mỹ – ngụy tổ chức đốt rừng để phá căn cứ. Lửa cháy dữ dội cả trời, khói cuộn lên như bão. Ông Bảy dẫn cả đơn vị đi xuyên trong dòng lửa đỏ, dùng áo tẩm nước che đầu, miệng hô lớn: “Đi sát bờ lung! Tránh gió lật!” Có đoạn, lửa cuốn mạnh đến mức ông phải kéo từng chiến sĩ xuống đầm nước. Cả đơn vị sống sót nhờ kinh nghiệm hàng chục năm của ông.
Một lần khác, ông dẫn đoàn thương binh vượt vùng Búng Bình Thiên. Địch thả pháo sáng liên tục. Ông Bảy lấy bùn quét lên người mọi người để ngụy trang. Có đoạn nước sâu và xiết, ông cõng từng thương binh qua như không nặng gì. Người ta bảo: “Ở U Minh, ông Bảy biết từng nhánh rễ dưới nước.”
Đến năm 1970, trong một trận càn lớn, ông bị trúng đạn vào bụng. Nhưng dù máu chảy đầm đìa, ông vẫn gượng dậy, dẫn đồng đội đến bãi lau an toàn. Chỉ khi tất cả vào được hầm bí mật, ông mới gục xuống. Trước khi nhắm mắt, ông dặn: “Giữ rừng… giữ lấy đất… để tụi nhỏ còn chỗ mà đứng đánh trận cuối cùng...”
U Minh hôm nay bình yên, nhưng những người sinh ra ở đó vẫn nhắc về ông bằng giọng đầy kính trọng. Rừng tràm, nước đầm, khói chiều… đâu đâu cũng như còn dấu chân người giữ rừng năm ấy.



