Bài viết

Người Giữ Sóng Trên Đỉnh Núi

Đồng Tháp08/05/2026Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Hoàng Diệu thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi tuổi đời vừa đôi mươi, ông tình nguyện tham gia lực lượng thông tin liên lạc phục vụ nhiệm vụ bảo vệ vùng biên giới phía Bắc – nơi cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ còn vô vàn thiếu thốn. Đơn vị của ông đóng quân tại khu vực vùng núi thuộc Hà Giang vào giữa những năm 1980. Địa hình nơi đây hiểm trở, núi cao, vực sâu và thời tiết khắc nghiệt quanh năm. Những ngày mùa đông, sương mù dày đặc phủ kín lối đi, gió lạnh cắt da khiến việc giữ liên lạc giữa các chốt trở nên vô cùng khó khăn. Trong đơn vị, Phạm Hoàng Diệu được giao nhiệm vụ phụ trách máy thông tin vô tuyến. Công việc của ông là bảo đảm tín hiệu liên lạc thông suốt giữa các điểm đóng quân trên núi cao. Giữa điều kiện thiếu điện, thiếu thiết bị dự phòng, mỗi tín hiệu phát đi đều mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Có những đêm mưa rét, ông vẫn phải thức trắng bên máy bộ đàm để theo dõi liên lạc. Chỉ cần đường truyền gián đoạn, việc chỉ huy và tiếp tế cho các chốt phía trước có thể gặp nguy hiểm. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa đông năm 1986. Đêm đó, thời tiết chuyển xấu bất ngờ. Gió mạnh làm cột ăng-ten trên đỉnh đồi bị nghiêng khiến tín hiệu liên lạc giữa các chốt gần như mất hoàn toàn. Trong khi đó, phía trước đang có một tổ công tác chuẩn bị di chuyển qua khu vực nguy hiểm và cần nhận chỉ thị gấp từ sở chỉ huy. Không chần chừ, ông Phạm Hoàng Diệu lập tức mang dụng cụ leo lên đồi giữa trời mưa rét để kiểm tra hệ thống ăng-ten. Con đường núi trơn trượt, sương mù dày đặc khiến việc di chuyển vô cùng nguy hiểm. Khi đến nơi, ông phát hiện dây nối bị đứt do gió lớn. Giữa cái lạnh buốt và gió rít liên hồi, ông phải bám chặt vào cột sắt để nối lại từng đoạn dây trong ánh đèn pin leo lét. Có lúc gió mạnh suýt làm ông trượt chân xuống sườn đồi, nhưng ông vẫn cố hoàn thành việc sửa chữa. Sau gần một giờ giữa mưa rét, tín hiệu liên lạc cuối cùng cũng được nối lại. Tiếng gọi từ máy bộ đàm vang lên rõ ràng giữa đêm tối khiến cả đơn vị vỡ òa nhẹ nhõm. Một đồng đội xúc động kể:
“Lúc nghe tín hiệu trở lại, ai cũng mừng vì biết phía trước đã nhận được chỉ thị an toàn”. Nhắc về kỷ niệm năm xưa, Phạm Hoàng Diệu chỉ cười nhẹ:
“Hồi đó chỉ nghĩ làm sao giữ liên lạc cho anh em. Mất sóng giữa núi rừng nguy hiểm lắm”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã đi qua, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người lính thông tin năm ấy vẫn còn nguyên giá trị. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những lời kể hào hùng, mà chính là sự tận tụy, trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình. Câu chuyện về người giữ sóng trên đỉnh núi là minh chứng rằng có những chiến công được tạo nên từ sự thầm lặng, từ những đêm thức trắng giữa mưa rét và từ trái tim luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ chung của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Giữ Sóng Trên Đỉnh Núi | Câu chuyện thời hoa lửa