Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Giữ Sóng Trong Đêm (1)

Câu chuyện về một người lính trẻ làm nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị, nơi từng tín hiệu truyền đi có thể quyết định vận mệnh của cả một trận đánh.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỗ Minh Trí là chiến sĩ thông tin, phụ trách vận hành máy vô tuyến trong một đơn vị đóng quân giữa vùng rừng núi. Công việc của anh tưởng chừng thầm lặng, nhưng lại vô cùng quan trọng: đảm bảo mệnh lệnh được truyền đi chính xác và kịp thời.

Chiếc máy vô tuyến của Trí luôn được đặt trong một hầm nhỏ, phủ kín bằng lá và đất để tránh bị phát hiện. Mỗi ngày, anh phải ngồi hàng giờ, tai đeo tai nghe, mắt dõi theo từng tín hiệu nhiễu loạn trên máy.

Một đêm, đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho một trận đánh lớn. Trí được giao nhiệm vụ giữ liên lạc xuyên suốt với cấp trên. Mưa rừng trút xuống xối xả, làm đường dây phụ trợ bị đứt, tín hiệu trở nên chập chờn.

Giữa lúc căng thẳng, một loạt bom bất ngờ rơi gần khu vực hầm. Đất đá rung chuyển, máy móc bị lệch khỏi vị trí. Trong khoảnh khắc đó, tín hiệu hoàn toàn biến mất.

Nếu không khôi phục được liên lạc, đơn vị có thể rơi vào tình trạng bị cô lập.

Không chần chừ, Trí bò ra khỏi hầm trong mưa bom để kiểm tra anten. Gió lớn và đất trơn khiến việc di chuyển trở nên cực kỳ nguy hiểm. Anh lần theo sợi dây, phát hiện đoạn anten đã bị gãy.

Với những dụng cụ đơn sơ, Trí cố gắng nối lại từng đoạn dây trong bóng tối. Tay anh run lên vì lạnh và áp lực, nhưng từng động tác vẫn phải chính xác.

Khi anh quay trở lại hầm và bật máy, tiếng tín hiệu “tít… tít…” vang lên rõ ràng. Liên lạc được nối lại.

Ngay sau đó, mệnh lệnh quan trọng được truyền đến, giúp đơn vị điều chỉnh kế hoạch kịp thời.

Sau trận đánh, không ai nhắc nhiều đến Trí. Nhưng những người trong đơn vị đều hiểu, nếu không có anh giữ được “sợi dây vô hình” ấy, mọi chuyện có thể đã khác.

Nhiều năm sau, Trí chỉ cười khi kể lại:
“Công việc của tôi là giữ cho tiếng nói không bị mất đi. Đôi khi, chỉ cần nghe được nhau thôi cũng đủ để vượt qua rồi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn