Cựu chiến binh

Người giữ sự sống giữa lửa đạn

Câu chuyện kể về cuộc đời quân ngũ của cựu chiến binh Lê Văn Sinh – người lính trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, vừa cầm ống tiêm cứu thương, vừa cầm chắc niềm tin nơi trận tuyến. Tham gia Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị năm 1972, rồi tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, ông đã dành hơn ba thập kỷ phục vụ trong quân đội, đảm nhiệm hai vai trò đặc biệt: quân y và cán bộ chính trị đại đội. Đó là câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng, về lòng nhân ái giữa chiến tranh, và về một người

Thanh Hóa01/02/2026Lê Thị Khánh Vân (Đoàn Thanh niên phường Sầm Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Sinh sinh năm 1950 tại TDP Kiều Đại, phường Sầm Sơn – vùng đất ven biển giàu truyền thống yêu nước. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn, khi từng bản tin chiến sự đều chạm đến trái tim của mỗi người dân Việt Nam.

Tháng 12 năm 1970, Lê Văn Sinh nhập ngũ, rời quê hương trong những ngày cuối đông. Từ khoảnh khắc khoác lên mình bộ quân phục, ông xác định con đường phía trước không chỉ là chiến đấu, mà còn là cứu người, là giữ lại sự sống giữa ranh giới mong manh của chiến tranh.

Trong đội hình Trung đoàn 48 – Sư đoàn 320, ông tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, đặc biệt là Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – một trong những chiến dịch khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom, bão đạn, người quân y trẻ tuổi ấy bám sát trận địa, kịp thời cứu chữa thương binh ngay trong hầm hào, lán trại dã chiến. Có những ca cứu thương được thực hiện trong ánh đèn pin yếu ớt, có những vết thương phải xử lý trong tiếng pháo nổ rung chuyển mặt đất. Mỗi sinh mạng được giữ lại là một niềm hy vọng, một động lực để cả đơn vị tiếp tục chiến đấu.

Song song với nhiệm vụ quân y, Lê Văn Sinh còn là cán bộ chính trị của đại đội. Ông không chỉ chăm lo sức khỏe thể chất cho bộ đội mà còn bền bỉ vun đắp tinh thần chiến đấu, củng cố niềm tin, động viên đồng đội vững vàng trước gian khổ, mất mát. Trong những giờ phút căng thẳng nhất, lời nói của ông là điểm tựa tinh thần, giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi, giữ trọn ý chí chiến đấu.

Sau chiến tranh chống Mỹ, đất nước bước vào giai đoạn mới nhưng thử thách chưa hề chấm dứt. Lê Văn Sinh tiếp tục tham gia làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, mang theo kinh nghiệm chiến trường và bản lĩnh của một người lính từng đi qua lửa đạn. Dù ở bất cứ nơi đâu, ông vẫn giữ trọn tinh thần trách nhiệm, tận tụy với đơn vị, gắn bó với đồng đội như người thân ruột thịt.

Năm 2002, sau hơn ba mươi năm phục vụ trong quân đội, Lê Văn Sinh xuất ngũ, trở về đời thường với mái tóc đã bạc màu theo năm tháng. Ông mang theo những ký ức không thể phai mờ về Quảng Trị, về biên giới phía Bắc, về những đồng đội đã ngã xuống và những người may mắn được ông cứu sống.

Cựu chiến binh Lê Văn Sinh không coi mình là người anh hùng. Nhưng trong ký ức của đồng đội, ông mãi là người giữ sự sống giữa lửa đạn, là hiện thân của lòng nhân ái, của lý tưởng cách mạng và của phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn