Người giữ sự sống giữa mưa bom bão đạn
Người giữ sự sống giữa mưa bom bão đạn
Là một đoàn viên trẻ lớn lên trong thời bình, mỗi lần tìm hiểu về những người con ưu tú của quê hương Châu Thành, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động và tự hào. Trong số những tấm gương sáng ấy, câu chuyện về đồng chí Nguyễn Văn Trung (Nguyễn Văn Giàu) – người Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân – để lại trong tôi những rung cảm sâu sắc nhất. Cuộc đời chú là hành trình của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình thương vô bờ dành cho thương binh, bệnh binh trong những năm tháng chiến tranh đầy máu lửa.Sinh năm 1946 tại Phú Hữu, đồng chí lớn lên trong truyền thống cách mạng của quê hương Hậu Giang. Mới 17 tuổi, chú đã sớm thoát ly, đứng vào hàng ngũ bộ đội huyện Cần Thơ. Trong suốt chiến tranh, chú đảm nhận nhiệm vụ đặc biệt hiểm nguy: bảo vệ, chăm sóc và vận chuyển thương binh ra tuyến sau – nhiệm vụ mà chỉ những người gan dạ, giàu tình nghĩa nhất mới có thể đảm đương.
Dẫu bom đạn kề bên, dù hiểm nguy luôn rình rập, chú Trung chưa bao giờ rời bỏ thương binh. Nhiều lần đơn vị hết lương thực, chú phải câu cá, bắt chuột, vận động dân tặng gà, vịt để cải thiện bữa ăn cho anh em. Giữa chiến trường, chú còn học thêm thuốc nam, tận dụng mọi điều kiện để chữa trị cho thương binh. Với chú, “thương binh còn là ta còn”, sự sống của đồng đội luôn đặt trước sự an nguy của bản thân.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, khi địch phản công dữ dội, đơn vị hy sinh nhiều, chú vừa chiến đấu, vừa kiên quyết đưa thương binh ra khỏi làn đạn. Có lần, ngay trước mặt quân thù, chú bị mảnh pháo làm hỏng mắt trái, gãy xương bả vai, gãy cánh tay, nhưng vẫn không rời tay khỏi cáng thương binh. Dù máu thấm đỏ áo, chú vẫn tiếp tục chiến đấu để che chở cho đồng đội.
Có lần khác, khi đang đưa thương binh xuống mương tránh đạn, chú bị địch phát hiện. Không một giây do dự, chú đứng lên đối mặt với quân thù để đánh lạc hướng, giành lại sự sống cho đồng đội. Nhờ đó, bốn thương binh được chuyển đi an toàn – còn chú thì tiếp tục hứng chịu thêm thương tích.
Không chỉ gan dạ, chú còn là người chỉ huy mưu trí. Trận đánh năm 1969 tại Đồng Phước, khi địch đưa máy bay đến truy quét, chú nhanh trí dụ trực thăng hạ thấp độ cao rồi bắn cháy ngay trước mắt chúng, làm nổ tung hàng loạt trực thăng, góp phần giữ vững trận địa và an toàn cho thương binh.
Dẫu cơ thể mang nhiều thương tật, chú Trung vẫn kiên cường chiến đấu đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Sau 1975, chú tiếp tục công tác trong quân đội, rồi khi sang giúp nước bạn Campuchia chống lại chế độ diệt chủng, chú lại tiếp tục bị thương nặng.
Về nghỉ hưu, chú vẫn giữ lối sống giản dị, nhân hậu. Dù sức khỏe suy giảm, chú vẫn tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, giúp dân xóa đói giảm nghèo, chống lũ, xây dựng đời sống văn hóa – đúng tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”.
Với những cống hiến phi thường, ngày 6/10/1978, Chủ tịch nước đã phong tặng chú danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” – phần thưởng xứng đáng cho một đời sống vì đồng đội, vì nhân dân.
Là thanh niên thời bình, tôi nghẹn lại khi nghĩ đến khoảnh khắc chú Trung – giữa mưa bom bão đạn – vẫn ôm lấy đồng đội, quyết bảo vệ thương binh bằng mọi giá. Ở chú không chỉ là lòng quả cảm của người lính mà còn là một trái tim chan chứa tình yêu thương, khiến mỗi chúng tôi phải tự hỏi: Liệu mình đã sống đủ trách nhiệm với Tổ quốc chưa?
Câu chuyện của chú Nguyễn Văn Trung không chỉ là lịch sử, mà còn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay – sống tốt hơn, mạnh mẽ hơn và biết cống hiến nhiều hơn cho quê hương.
Không chỉ gan dạ, chú còn là người chỉ huy mưu trí. Trận đánh năm 1969 tại Đồng Phước, khi địch đưa máy bay đến truy quét, chú nhanh trí dụ trực thăng hạ thấp độ cao rồi bắn cháy ngay trước mắt chúng, làm nổ tung hàng loạt trực thăng, góp phần giữ vững trận địa và an toàn cho thương binh.
Dẫu cơ thể mang nhiều thương tật, chú Trung vẫn kiên cường chiến đấu đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Sau 1975, chú tiếp tục công tác trong quân đội, rồi khi sang giúp nước bạn Campuchia chống lại chế độ diệt chủng, chú lại tiếp tục bị thương nặng.
Về nghỉ hưu, chú vẫn giữ lối sống giản dị, nhân hậu. Dù sức khỏe suy giảm, chú vẫn tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, giúp dân xóa đói giảm nghèo, chống lũ, xây dựng đời sống văn hóa – đúng tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”.
Với những cống hiến phi thường, ngày 6/10/1978, Chủ tịch nước đã phong tặng chú danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” – phần thưởng xứng đáng cho một đời sống vì đồng đội, vì nhân dân.
Là thanh niên thời bình, tôi nghẹn lại khi nghĩ đến khoảnh khắc chú Trung – giữa mưa bom bão đạn – vẫn ôm lấy đồng đội, quyết bảo vệ thương binh bằng mọi giá. Ở chú không chỉ là lòng quả cảm của người lính mà còn là một trái tim chan chứa tình yêu thương, khiến mỗi chúng tôi phải tự hỏi: Liệu mình đã sống đủ trách nhiệm với Tổ quốc chưa?
Câu chuyện của chú Nguyễn Văn Trung không chỉ là lịch sử, mà còn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay – sống tốt hơn, mạnh mẽ hơn và biết cống hiến nhiều hơn cho quê hương.



