Bài viết

Người giữ sự sống giữa mưa bom Thành cổ

Bài viết kể lại câu chuyện của bác sĩ Lê Văn An – người từng trực tiếp tham gia cứu chữa thương binh tại chiến trường Quảng Trị trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Giữa 81 ngày đêm khốc liệt bảo vệ Thành cổ, ông cùng đồng đội ngành quân y đã làm việc không ngừng nghỉ để giành giật sự sống cho các chiến sĩ bị thương. Câu chuyện không chỉ phản ánh sự tàn khốc của chiến tranh mà còn tôn vinh những đóng góp thầm lặng của đội ngũ y, bác sĩ quân y, những người đã cống hiến tuổi trẻ và lòng tận tụy cho sự ng

Quảng Trị25/06/2026Đoàn trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến trường còn có những con người âm thầm chiến đấu trên một mặt trận khác – mặt trận giành giật sự sống cho đồng đội. Họ không xung phong qua làn đạn để tiến công kẻ thù, nhưng mỗi ngày đều đối mặt với hiểm nguy và áp lực không kém. Bác sĩ Lê Văn An là một trong những người như thế. Cuộc đời quân ngũ của ông gắn liền với những ký ức không thể nào quên về chiến trường Quảng Trị, nơi ông đã chứng kiến những mất mát, đau thương nhưng cũng là nơi sáng ngời tinh thần bất khuất của quân và dân Việt Nam.

Lê Văn An là bác sĩ chuyên khoa I, từng tham gia công tác quân y trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong suốt những năm tháng chiến tranh, ông đã trực tiếp cứu chữa cho hàng nghìn chiến sĩ tại nhiều chiến trường khác nhau. Tuy nhiên, khi nhắc đến những ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời mình, ông luôn nhớ về mặt trận Quảng Trị mùa hè năm 1972 – một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến.

Mùa hè năm ấy, khi đang là giảng viên của Học viện Quân y, ông được giao nhiệm vụ dẫn một đoàn sinh viên năm cuối tăng cường cho chiến trường Quảng Trị. Đây là thời điểm cuộc chiến tại Thành cổ đang diễn ra vô cùng ác liệt. Với chuyên môn phẫu thuật, ông trở thành bác sĩ phẫu thuật duy nhất của Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B đóng tại khu vực trung tâm Thành cổ. Trách nhiệm đặt lên vai ông vô cùng nặng nề khi số lượng thương binh liên tục tăng lên sau mỗi đợt giao tranh.

Trong ký ức của ông, trận chiến tại khu vực Trường Bồ Đề là một trong những giai đoạn khó quên nhất. Cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị kéo dài suốt 81 ngày đêm với hàng trăm đợt tiến công và phản kích dữ dội. Bom đạn liên tục trút xuống khiến cả khu vực gần như bị san phẳng. Những bức tường đổ nát, những hố bom chằng chịt và mặt đất nhuốm màu khói lửa đã trở thành hình ảnh quen thuộc của chiến trường. Sự tàn phá khốc liệt ấy cho thấy mức độ ác liệt của cuộc chiến, nhưng đồng thời cũng khẳng định rằng sức mạnh của bom đạn không thể khuất phục được ý chí chiến đấu của những con người đang chiến đấu vì độc lập và tự do của dân tộc.

Tại các điểm cứu chữa thương binh, khung cảnh luôn trong tình trạng khẩn cấp. Các cáng cứu thương nối tiếp nhau được đưa vào, những chiếc giường dã chiến luôn kín chỗ. Nhiều chiến sĩ bị thương rất nặng sau các đợt pháo kích và không kích liên tục của đối phương. Trong điều kiện chiến tranh, thuốc men thiếu thốn, trang thiết bị y tế hạn chế và nguồn hỗ trợ từ tuyến sau gặp nhiều khó khăn, công việc của đội ngũ quân y trở nên vô cùng áp lực. Có những thời điểm, số lượng thương binh vượt quá khả năng tiếp nhận khiến các y, bác sĩ phải làm việc liên tục suốt ngày đêm.

Là bác sĩ phẫu thuật duy nhất của đơn vị, ông Lê Văn An gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Trong tiếng bom rơi và những đợt tấn công kéo dài, ông cùng đồng đội vẫn kiên trì thực hiện các ca phẫu thuật, sơ cứu và điều trị cho thương binh. Nhiều ngày liên tiếp, họ phải làm việc trong điều kiện thiếu nước, thiếu lương thực và luôn đối mặt với nguy cơ bị bom đạn uy hiếp. Mỗi ca phẫu thuật đều là một cuộc chạy đua với thời gian, bởi chỉ chậm trễ một chút cũng có thể khiến một sinh mạng không còn cơ hội được cứu sống.

Những ký ức ấy đã để lại trong lòng ông nhiều day dứt. Ông vẫn nhớ hình ảnh những chiến sĩ trẻ tuổi mang trên mình nhiều vết thương nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan, quyết tâm chiến đấu. Ông cũng không thể quên những trường hợp không may mắn khi điều kiện cứu chữa lúc đó chưa đủ để giữ họ ở lại với cuộc đời. Đó là những mất mát khiến bất kỳ người bác sĩ nào cũng cảm thấy đau lòng và trăn trở suốt nhiều năm sau chiến tranh.

Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của quân và dân ta càng được thể hiện rõ nét. Cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị không chỉ được làm nên bởi những người lính nơi tuyến đầu mà còn có sự đóng góp thầm lặng của đội ngũ quân y, hậu cần và những con người ngày đêm hỗ trợ phía sau chiến tuyến. Họ đã cùng nhau tạo nên sức mạnh để vượt qua những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.

Khi được nghe kể về câu chuyện của bác sĩ Lê Văn An, tôi cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Đằng sau cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có là biết bao hy sinh của các thế hệ đi trước. Không chỉ những người trực tiếp chiến đấu mà cả những y, bác sĩ quân y cũng đã chấp nhận rời xa cuộc sống bình thường để đến những nơi nguy hiểm nhất, góp sức mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Câu chuyện của ông mang đến nhiều bài học ý nghĩa cho thế hệ trẻ hiện nay. Đó là bài học về trách nhiệm, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến. Dù ở bất kỳ vị trí nào, mỗi người đều có thể góp phần tạo nên những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng và đất nước. Những người thầy thuốc như bác sĩ Lê Văn An đã cho thấy rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện trên chiến trường mà còn thể hiện trong sự tận tụy cứu người giữa hoàn cảnh khó khăn nhất.

Trong thời đại ngày nay, khi công nghệ phát triển và cuộc sống ngày càng hiện đại, việc tìm hiểu và lan tỏa những câu chuyện như của bác sĩ Lê Văn An là điều vô cùng cần thiết. Những ký ức ấy giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử dân tộc, về những hy sinh thầm lặng phía sau chiến thắng và về vai trò quan trọng của những người làm công tác cứu chữa, hậu cần trong chiến tranh. Đó cũng là cách để chúng ta gìn giữ lòng biết ơn, trân trọng hòa bình và tiếp tục phát huy những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã để lại cho hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn