Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG GIỮA THAO TRƯỜNG

Không phải mọi câu chuyện thời hoa lửa đều gắn với tiếng súng nơi chiến hào. Có những người lính âm thầm đứng phía sau, giữ gìn sự sống cho đồng đội, góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của quân đội trong những năm tháng gian lao. Cựu quân nhân Lê Duy Luận, sinh năm 1963, là một nhân chứng sống như thế – người đã đi qua tuổi trẻ của mình bằng lòng yêu nước mộc mạc, bằng trách nhiệm và đức hy sinh lặng thầm.

Thanh Hóa27/01/2026Nguyễn Thị Huệ (Đoàn xã Hoa Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1982, khi vừa bước sang tuổi mười chín, Lê Duy Luận đang học lớp 9, chuẩn bị bước vào Trường cấp 3 Hoằng Hoá 1 (nay là Trường THPT Lương Đắc Bằng). Trước ngưỡng cửa của giấc mơ học tập còn dang dở, tiếng gọi nhập ngũ vang lên. Không do dự, bác gác lại bút nghiên, rời mái trường, rời gia đình để lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc. Cảm hứng đi bộ đội khi ấy thật trong sáng: được khoác trên mình bộ quân phục xanh, được góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ đất nước.

Bác được biên chế về Trung đoàn 273, Sư đoàn 341, Quân khu 4, đóng quân tại tỉnh Nghệ An, với cơ cấu gồm 4 tiểu đoàn. Trong môi trường quân ngũ nghiêm ngặt, kỷ luật thép, bác đảm nhận nhiệm vụ quân y trung đoàn – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Khám, chữa bệnh, sơ cứu, chăm sóc sức khỏe cho bộ đội không chỉ đòi hỏi kiến thức chuyên môn, mà còn cần tấm lòng tận tụy, sự kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm cao.

Những ngày ấy, thao trường nắng gió, hành quân dã ngoại dài ngày, huấn luyện cường độ cao khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức, ốm đau, chấn thương. Bên chiếc túi quân y quen thuộc, bác Luận cùng đồng đội có mặt kịp thời để băng bó vết thương, phát thuốc, động viên tinh thần cho anh em. Trong ký ức của bác, đó là những đêm thức trắng vì đồng đội sốt cao, những buổi sáng vội vàng giữa thao trường để kịp thời xử lý chấn thương – những việc nhỏ bé nhưng góp phần giữ vững sức chiến đấu của cả đơn vị.

Bốn năm trong quân ngũ (1982–1986) là bốn năm rèn luyện bản lĩnh, ý chí và trưởng thành từ gian khó. Cuối năm 1986, bác xuất ngũ, trở về quê hương, mang theo hành trang quý giá nhất là kỷ luật quân đội, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu nặng. Cũng trong năm ấy, bác lập gia đình, mở ra một chặng đường mới của cuộc đời, bình dị nhưng ấm áp.

Hôm nay, nhìn lại quãng đường đã qua, câu chuyện thời hoa lửa của Lê Duy Luận không ồn ào, không bi tráng, nhưng lắng sâu và bền bỉ. Đó là câu chuyện của một chàng trai tuổi mười chín dám bỏ lại giấc mơ học tập để lên đường, của một người lính quân y âm thầm giữ sự sống cho đồng đội, của một nhân chứng sống cho một giai đoạn lịch sử mà ở đó, mỗi con người đều góp một viên gạch nhỏ xây nên nền hòa bình hôm nay.

Những câu chuyện như thế, dù giản dị, vẫn cần được kể lại – để thế hệ sau hiểu rằng thời hoa lửa không chỉ có bom đạn, mà còn có tình người, trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG GIỮA THAO TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa