Khác

NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG NƠI CHIẾN KHU

Lào Cai03/07/2026Đoàn Phường Văn Phú (Đoàn Phường Văn Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những chiến sĩ trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có những người làm công tác quân y ngày đêm cứu chữa thương binh giữa điều kiện vô cùng thiếu thốn. Họ không xuất hiện nhiều trong các câu chuyện về chiến công nhưng lại đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Khi tìm hiểu về những con người ấy, tôi rất xúc động trước cuộc đời của ông Trần Văn Năm, một y tá chiến trường từng công tác tại khu căn cứ U Minh.

Trần Văn Năm sinh năm 1941 tại vùng U Minh thuộc tỉnh Cà Mau. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cuộc sống khó khăn của người dân Nam Bộ trong chiến tranh. Khi phong trào cách mạng phát triển mạnh ở địa phương, ông tham gia lực lượng kháng chiến và được phân công làm công tác quân y.

Nhiệm vụ của ông là chăm sóc thương binh, sơ cứu người bị thương và hỗ trợ các bác sĩ trong những bệnh xá dã chiến. Công việc ấy đòi hỏi kiến thức chuyên môn, sự cẩn thận và đặc biệt là lòng nhân ái. Trong điều kiện chiến tranh, việc cứu chữa người bệnh gặp vô vàn khó khăn do thiếu thuốc men và trang thiết bị.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là tinh thần tận tụy của ông. Nhiều thương binh được đưa đến trong tình trạng nguy kịch sau các trận chiến. Dù ngày hay đêm, ông cùng đồng đội đều cố gắng hết sức để cứu chữa. Có những ca điều trị kéo dài liên tục nhiều giờ đồng hồ trong điều kiện ánh sáng rất hạn chế.

Những bệnh xá trong rừng U Minh thường được dựng bằng vật liệu đơn sơ. Để tránh bị phát hiện, mọi hoạt động phải diễn ra bí mật. Khi có nguy cơ bị càn quét, các y tá và bác sĩ phải nhanh chóng di chuyển bệnh nhân đến nơi an toàn. Công việc ấy vừa khó khăn vừa nguy hiểm.

Ngoài nhiệm vụ chăm sóc thương binh, Trần Văn Năm còn tham gia phòng chống dịch bệnh trong các đơn vị. Điều kiện sinh hoạt giữa rừng ngập nước khiến nhiều loại bệnh dễ phát sinh. Vì vậy, những người làm công tác quân y không chỉ chữa bệnh mà còn hướng dẫn bộ đội bảo vệ sức khỏe trong hoàn cảnh chiến tranh.

Tôi đặc biệt xúc động khi biết rằng nhiều cán bộ quân y phải chấp nhận xa gia đình trong thời gian rất dài. Họ dành tuổi trẻ của mình cho công việc cứu người mà không mong nhận lại điều gì. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần giúp nhiều chiến sĩ có cơ hội trở lại đơn vị tiếp tục chiến đấu.

Khi tìm hiểu về cuộc đời ông, tôi nhận ra rằng thắng lợi của dân tộc không chỉ nhờ những người trực tiếp cầm súng mà còn nhờ sự đóng góp của lực lượng hậu cần và quân y. Nếu không có những người chăm sóc sức khỏe cho bộ đội, sức chiến đấu của các đơn vị sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.

Sau ngày đất nước thống nhất, Trần Văn Năm trở về quê hương và tiếp tục công tác trong ngành y tế địa phương. Ông vẫn giữ lối sống giản dị và tinh thần tận tâm với người bệnh như trong những năm tháng chiến tranh.

Những người từng làm việc cùng ông đều nhớ đến ông như một người hiền lành, trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của người khác lên trước bản thân. Đó cũng là phẩm chất đẹp của nhiều cán bộ quân y trong thời chiến.

Năm 2015, ông qua đời, để lại niềm tiếc thương cho gia đình và đồng nghiệp. Dù không phải là một nhân vật nổi tiếng, cuộc đời ông vẫn là minh chứng cho sự cống hiến âm thầm của những người làm công tác cứu chữa trong chiến tranh.

Đối với tôi, Trần Văn Năm là hình ảnh tiêu biểu của những người quân y kháng chiến. Họ chiến đấu bằng lòng nhân ái, bằng kiến thức và trách nhiệm của mình. Những đôi tay cứu người giữa bom đạn cũng đáng trân trọng không kém những người trực tiếp ra trận.

Câu chuyện về Trần Văn Năm giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng mỗi thắng lợi của dân tộc đều có sự đóng góp của nhiều lực lượng khác nhau. Dù ở bất kỳ vị trí nào, nếu làm việc bằng tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước, mỗi người đều có thể góp phần tạo nên những điều lớn lao cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn