NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG NƠI PHÒNG CẤP CỨU
“Có những đêm dài không ngủ Ánh đèn trắng sáng xuyên qua mỏi mệt Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết Có những con người lặng lẽ giữ lại nhịp tim…”

NGƯỜI GIỮ SỰ SỐNG NƠI PHÒNG CẤP CỨU
“Có những đêm dài không ngủ
Ánh đèn trắng sáng xuyên qua mỏi mệt
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết
Có những con người lặng lẽ giữ lại nhịp tim…”
Bệnh viện đa khoa tỉnh những ngày cao điểm luôn trong tình trạng quá tải. Tiếng còi xe cấp cứu vang lên liên tục, hành lang đông kín người chờ khám. Trong guồng quay ấy, bác sĩ Nguyễn Thị Lan – một bác sĩ trẻ khoa Cấp cứu – gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Chị Lan vào nghề đã hơn 6 năm. Công việc của chị không có giờ giấc cố định: trực đêm, trực lễ, trực Tết là chuyện bình thường. Có những ca trực kéo dài suốt 24 giờ, chị chỉ kịp ăn vội hộp cơm nguội rồi lại tiếp tục làm việc. “Làm ở khoa cấp cứu, mỗi phút đều quan trọng. Chậm một chút thôi là có thể mất đi một mạng người”, chị nói.
Một buổi tối mưa lớn, một tai nạn giao thông nghiêm trọng được đưa vào viện. Bệnh nhân là một nam thanh niên bị chấn thương nặng, mất máu nhiều. Người nhà chưa kịp đến, tình trạng bệnh nhân nguy kịch. Không chần chừ, chị Lan cùng ê-kíp lập tức tiến hành sơ cứu, truyền máu, xử lý vết thương. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng không ai dừng lại.
“Lúc đó chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: phải giữ được bệnh nhân”, chị kể lại.
Sau gần 2 giờ căng thẳng, bệnh nhân dần ổn định và được chuyển lên phòng mổ. Khi bước ra ngoài, chị Lan mới nhận ra đã quá nửa đêm, bụng đói cồn cào, chân tay rã rời. Không phải lúc nào nỗ lực cũng mang lại kết quả như mong muốn. Có những ca bệnh quá nặng, dù đã cố gắng hết sức, các bác sĩ vẫn không thể giữ được bệnh nhân. Những lúc đó, chị chỉ lặng im, rồi lại tiếp tục công việc.
“Đau lòng chứ, nhưng mình không được phép gục ngã. Vì phía ngoài kia vẫn còn rất nhiều người cần mình”, chị chia sẻ. Ít ai biết rằng, phía sau chiếc áo blouse trắng là những áp lực vô hình: trách nhiệm, căng thẳng, và cả những giây phút đối diện với ranh giới sinh tử.
Nhưng chính từ những con người như chị Lan, sự sống được níu giữ mỗi ngày, âm thầm mà bền bỉ. “Chỉ cần cứu được thêm một người, mọi vất vả đều xứng đáng”, chị nói.



