NGƯỜI GIỮ SỨC KHỎE NƠI ĐƯỜNG BIÊN
Trong ký ức của nhiều người từng sống và công tác ở vùng biên Hà Giang những năm 1990, có một người lính biên phòng dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự cẩn trọng và ấm áp của người làm công tác quân y. Đó chính là Linh Đức Tinh, sinh ngày 15/8/1968.
Tháng 3 năm 1988, khi vừa tròn đôi mươi, anh Tinh rời quê nhà để nhập ngũ. Không như nhiều người trực tiếp vào đơn vị chiến đấu, con đường của anh bắt đầu từ Trường huấn luyện Bộ đội Biên phòng tỉnh Hà Giang — nơi rèn luyện những chàng trai trẻ trở thành những người lính làm nhiệm vụ nơi phên dậu của Tổ quốc.
Những tháng ngày huấn luyện gian khổ đã rèn cho anh Tinh đôi chân khỏe, đôi mắt linh hoạt và sự bền bỉ của người lính biên phòng. Nhưng bước ngoặt lớn nhất đến khi anh được gửi đi học y quân sự tại Trường Y – Hậu cần Kỹ thuật Vĩnh Yên.
Ngành quân y không chỉ là kim tiêm, bông băng, mà còn là việc giữ sinh mạng cho đồng đội trong môi trường đầy khó khăn.
Anh Tinh học rất chăm chỉ. Không ai quên hình ảnh người lính trẻ ngồi bên cửa sổ, dưới ánh đèn vàng, cặm cụi ghi chép từng triệu chứng, từng phác đồ điều trị. Anh từng nói:
“Lính biên phòng thì cần sức mạnh. Nhưng nếu biết cứu người, mình còn giữ được sức mạnh ấy cho cả đơn vị.”Ra trường, anh được điều động lên Đồn Biên phòng 185 xã Bạch Đích, huyện Yên Minh – một trong những đồn lẻ, xa xôi, thời điểm ấy còn vô cùng thiếu thốn.
Nơi biên giới chỉ có gió núi, đá tai mèo và những con dốc dựng đứng.
Đêm xuống, sương dày đến mức đèn pin soi chỉ thấy mờ mờ trước mặt.
Ở đồn, anh Tinh là quân y – nhưng là quân y của vùng biên, nghĩa là:
khi thì băng bó vết thương do ngã đá,
khi thì chữa sốt rét rừng cho chiến sĩ mới lên,
khi lại tất tả chạy sang bản người Mông giúp một sản phụ chuyển dạ trong đêm,
lúc khác lại mang theo túi thuốc theo tổ tuần tra dọc đường biên.
Nhiều người vẫn nhớ hình ảnh anh Tinh dầm mưa, đeo túi thuốc chạy bộ hàng cây số để kịp sơ cứu cho một chiến sĩ bị thương do trượt chân ở lối xuống khe đá.
Anh đến nơi người ướt sũng, tay run nhưng thao tác vẫn chính xác — và nhờ vậy, chiến sĩ ấy được cứu kịp thời.Cuộc sống ở Bạch Đích thiếu đủ thứ, nhưng chưa bao giờ thiếu tiếng cười của người lính quân y. Anh mang cả trái tim ấm áp của mình để xoa dịu những ngày gian khó nơi biên cương.
Tháng 5 năm 1995, anh Linh Đức Tinh xuất ngũ sau nhiều năm bám trụ ở vùng biên.
Anh trở về quê hương với đôi bàn tay đã quen cứu thương, với dáng vẻ điềm đạm của người từng trải qua những năm tháng đặc biệt.
Dù rời quân ngũ, nhưng trong anh vẫn còn nguyên tinh thần người lính biên phòng — lặng lẽ cống hiến, giản dị, trách nhiệm và tận tâm.
Với anh, những năm tháng sống và công tác ở Bạch Đích không chỉ là ký ức, mà là cả một phần đời đáng trân trọng:
phần đời mà anh đã dùng bàn tay của mình để giữ lại sức khỏe, sự sống và sự bình yên nơi phên dậu Tổ quốc.



