NGƯỜI GIỮ TẤM VÉ XE
Ông Lâm có một tấm vé xe cũ.
Tấm vé đã bạc màu đến mức gần như không đọc được.
Đó là tấm vé của chuyến xe đưa ông rời quê.
Ông giữ nó từ ngày ấy.
Chuyến xe chạy trong đêm.
Ông ngồi bên cửa sổ.
Nhìn những ngôi nhà lùi lại phía sau.
Ông không biết bao giờ mình trở về.
Tấm vé được gấp lại bỏ vào túi áo.
Sau đó đi qua nhiều năm.
Khi về nhà, ông tìm thấy nó trong một chiếc hộp.
Ông không hiểu tại sao mình vẫn giữ.
Có lẽ vì đó là dấu mốc của một hành trình.
Một lần cháu hỏi ông tấm vé có giá trị gì.
Ông nói không đáng bao nhiêu.
Nhưng ngày ấy, nó đánh dấu khoảnh khắc ông rời quê.
Người cháu hỏi nếu biết trước sẽ đi lâu như vậy, ông có đi không.
Ông im lặng một lúc.
Rồi nói nếu không đi thì cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Nhưng ông biết một điều: ai cũng mong ngày trở về.
Tấm vé được ép lại và đặt trong album.
Nó nằm cạnh những tấm ảnh gia đình.
Một vật rất nhỏ.
Nhưng mỗi lần nhìn, ông lại nhớ con đường mình đã đi qua.



