Người giữ thành giữa buổi kinh thành chao đảo
Trịnh Phương Mai
Hoàng Diệu là một trong những nhân vật tiêu biểu của lịch sử Việt Nam cuối thế kỷ XIX, gắn liền với cuộc chiến bảo vệ thành Hà Nội trước quân Pháp. Ông được biết đến bởi tinh thần kiên quyết bảo vệ thành và trách nhiệm của một vị quan trước vận mệnh đất nước.
Hoàng Diệu sinh năm 1829 tại Quảng Nam. Ông xuất thân trong một gia đình có truyền thống học hành và đỗ Phó bảng năm 1853 dưới triều Nguyễn.
Sau khi làm quan ở nhiều địa phương, ông được triều đình giao những nhiệm vụ quan trọng. Hoàng Diệu từng tham gia xử lý các vấn đề hành chính và quân sự tại nhiều tỉnh miền Trung và miền Nam.
Năm 1880, ông được bổ nhiệm làm Tổng đốc Hà Ninh, phụ trách khu vực Hà Nội và các vùng lân cận. Đây là thời điểm tình hình Bắc Kỳ ngày càng căng thẳng khi thực dân Pháp tìm cách mở rộng quyền kiểm soát.
Năm 1882, quân Pháp do Henri Rivière chỉ huy tiến đánh thành Hà Nội. Hoàng Diệu tổ chức lực lượng chống trả và tìm cách bảo vệ thành.
Tuy nhiên, do sự chênh lệch về vũ khí và lực lượng, quân Pháp cuối cùng phá được thành.
Hoàng Diệu nhận thấy không thể giữ thành và tình hình đã vượt khỏi khả năng kiểm soát. Ông rời thành, đến Võ Miếu và tuẫn tiết ngày 19 tháng 4 năm 1882.
Cái chết của Hoàng Diệu trở thành biểu tượng cho tinh thần trách nhiệm của một vị quan trong thời kỳ đất nước đứng trước nguy cơ mất chủ quyền.
Sau khi Hà Nội thất thủ, triều đình nhà Nguyễn phải đối mặt với sức ép ngày càng lớn từ thực dân Pháp. Cuối cùng, Việt Nam trở thành một phần của Liên bang Đông Dương thuộc Pháp.
Tên tuổi Hoàng Diệu vì thế thường được đặt bên cạnh những nhân vật như Nguyễn Tri Phương trong câu chuyện bảo vệ thành Hà Nội.
Điều khiến hình ảnh Hoàng Diệu được nhớ đến lâu dài không chỉ là việc ông đã chiến đấu, mà còn là lựa chọn của ông trong khoảnh khắc cuối cùng: không rời bỏ trách nhiệm khi thành trì mà mình được giao bảo vệ đã thất thủ.



