Người giữ thương binh giữa lửa đạn Nam Định – Thái Bình-ĐỖ VĂN CHÂU
Đỗ Văn Châu sinh năm 1933 ở xã Hạ Bằng, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội), trú quán tại cụm dân cư số 1, phường Trần Nguyên Hãn, quận Lê Chân, Hải Phòng. Chưa đầy 16 tuổi, đồng chí đã tham gia du kích rồi bộ đội địa phương tỉnh. Tháng 2-1951, đồng chí được bổ sung vào bộ đội chủ lực thuộc Đại đội 87, Trung đoàn 48, Đại đoàn 320. Khi được tuyên dương Anh hùng, Đỗ Văn Châu là cán bộ Trung đội phó.
Trong quá trình chiến đấu, Đỗ Văn Châu luôn thể hiện tinh thần xông xáo, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn nhất và nhiều lần trực tiếp cứu thương, đưa thương binh ra khỏi vùng chiến sự ác liệt.
Trong trận đánh đồn lính Bảo hoàng ở An Bình (Ninh Bình) tháng 11-1952, đơn vị của đồng chí cùng tiểu đoàn chủ công mở đột phá khẩu. Giữa lúc chiến đấu gay go, nhiều đồng đội bị thương, Đỗ Văn Châu chủ động dẫn tổ theo con đường độc đạo đang bị địch khống chế để đưa thương binh về trạm phẫu an toàn, vượt quãng đường dài trong điều kiện cực kỳ nguy hiểm.
Trong trận tập kích Trại Chuối (Nam Định), khi đơn vị rút lui và còn lại một thương binh, đồng chí bất chấp hỏa lực dày đặc của địch, quay lại chiến trường, bò vào sát đồn để tìm và đưa thương binh trở về an toàn.
Trong trận chống càn ở An Đông (Nam Định) thu – đông 1952, địch dùng lực lượng lớn bao vây. Tiểu đội trưởng và nhiều chiến sĩ hy sinh, đồng chí vừa chiến đấu vừa cõng thương binh, băng bó cứu chữa tại chỗ, đồng thời tiếp đạn cho đồng đội. Khi xạ thủ trung liên hy sinh, đồng chí trực tiếp sử dụng vũ khí này để chặn địch xung phong, cùng đồng đội giữ vững trận địa.
Trong trận Quỳnh Côi (Thái Bình), dù đang sốt, đồng chí vẫn xin tham gia chiến đấu. Khi có thương binh nặng, đồng chí không quản nguy hiểm, vượt lên cứu chữa và cõng thương binh ra khỏi khu vực chiến đấu, tiếp tục hỗ trợ vận chuyển thương binh về tuyến sau.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, ngày 7-5-1956, Đỗ Văn Châu được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.


