NGƯỜI GIỮ TIẾNG CHUÔNG
Một ngôi làng miền núi có một ngôi trường nhỏ. Trong những năm chiến tranh, mỗi khi có nguy hiểm, tiếng chuông trường được rung lên để báo cho người dân đưa trẻ em đi sơ tán. Người giữ chiếc chuông ấy là một cậu bé 14 tuổi tên Lâm. Một ngày, trong lúc mọi người đã rời khỏi làng, Lâm phát hiện một nhóm trẻ nhỏ vẫn còn mắc kẹt ở phía bên kia con suối. Cậu quay lại tìm các em. Cậu đưa được từng đứa trẻ đến nơi an toàn. Nhưng sau ngày hôm ấy, Lâm không trở về. Nhiều năm sau, ngôi trường được xây dựng lại. Một giáo viên trẻ hỏi các cụ già: — “Ngày ấy ai đã rung chiếc chuông?” Không ai trả lời. Chỉ có một cụ già chỉ lên chiếc chuông cũ. — “Người rung nó ngày ấy không còn nữa. Nhưng nhờ tiếng chuông ấy, rất nhiều người đã sống.” Thông điệp: Có những người tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã làm những việc lớn lao cho quê hương. 2. CHIẾC XE ĐẠP KHÔNG CÓ NGƯỜI ĐẠP Trong một vùng quê thời chiến, có một cô gái tên Hạnh chuyên chở thuốc men và lương thực bằng chiếc xe đạp cũ. Cô không phải bộ đội. Cô chỉ là một cô gái nông thôn tình nguyện giúp đỡ mọi người. Một hôm, Hạnh nhận nhiệm vụ đưa thuốc đến một trạm quân y cách làng rất xa. Trên đường đi, cô gặp một người bị thương cần được giúp đỡ. Hạnh quyết định dừng lại. Cô dùng chiếc xe đạp chở người ấy về trạm quân y. Đến nơi, người bị thương được cứu sống. Nhưng chiếc xe đạp của Hạnh đã hỏng nặng. Cô đành đi bộ về. Nhiều năm sau, tại một bảo tàng nhỏ của địa phương, người ta trưng bày một chiếc xe đạp cũ. Một người đàn ông lớn tuổi đứng trước nó rất lâu. Ông chính là người năm xưa được Hạnh cứu. Ông đặt tay lên chiếc xe và nói: — “Nếu ngày ấy không có người con gái ấy, tôi đã không có ngày hôm nay.” Thông điệp: Những người làm nên lịch sử đôi khi không mang quân phục.
Một ngôi làng miền núi có một ngôi trường nhỏ. Trong những năm chiến tranh, mỗi khi có nguy hiểm, tiếng chuông trường được rung lên để báo cho người dân đưa trẻ em đi sơ tán.
Người giữ chiếc chuông ấy là một cậu bé 14 tuổi tên Lâm.
Một ngày, trong lúc mọi người đã rời khỏi làng, Lâm phát hiện một nhóm trẻ nhỏ vẫn còn mắc kẹt ở phía bên kia con suối. Cậu quay lại tìm các em.
Cậu đưa được từng đứa trẻ đến nơi an toàn.
Nhưng sau ngày hôm ấy, Lâm không trở về.
Nhiều năm sau, ngôi trường được xây dựng lại. Một giáo viên trẻ hỏi các cụ già:
— “Ngày ấy ai đã rung chiếc chuông?”
Không ai trả lời.
Chỉ có một cụ già chỉ lên chiếc chuông cũ.
— “Người rung nó ngày ấy không còn nữa. Nhưng nhờ tiếng chuông ấy, rất nhiều người đã sống.”
Thông điệp: Có những người tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã làm những việc lớn lao cho quê hương.
2. CHIẾC XE ĐẠP KHÔNG CÓ NGƯỜI ĐẠP
Trong một vùng quê thời chiến, có một cô gái tên Hạnh chuyên chở thuốc men và lương thực bằng chiếc xe đạp cũ.
Cô không phải bộ đội.
Cô chỉ là một cô gái nông thôn tình nguyện giúp đỡ mọi người.
Một hôm, Hạnh nhận nhiệm vụ đưa thuốc đến một trạm quân y cách làng rất xa.
Trên đường đi, cô gặp một người bị thương cần được giúp đỡ.
Hạnh quyết định dừng lại.
Cô dùng chiếc xe đạp chở người ấy về trạm quân y.
Đến nơi, người bị thương được cứu sống.
Nhưng chiếc xe đạp của Hạnh đã hỏng nặng.
Cô đành đi bộ về.
Nhiều năm sau, tại một bảo tàng nhỏ của địa phương, người ta trưng bày một chiếc xe đạp cũ.
Một người đàn ông lớn tuổi đứng trước nó rất lâu.
Ông chính là người năm xưa được Hạnh cứu.
Ông đặt tay lên chiếc xe và nói:
— “Nếu ngày ấy không có người con gái ấy, tôi đã không có ngày hôm nay.”
Thông điệp: Những người làm nên lịch sử đôi khi không mang quân phục.


