Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ TIẾNG CHUÔNG

Thanh Hóa18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đạt từng sống gần một ngôi chùa nhỏ.

Ngày trước, tiếng chuông chùa là âm thanh quen thuộc của làng.

Mỗi buổi chiều, tiếng chuông vang lên.

Người dân nghe và biết ngày sắp hết.

Trong những năm chiến tranh, có thời gian tiếng chuông thưa dần.

Nhưng sau khi cuộc sống trở lại bình thường, tiếng chuông lại vang.

Ông Đạt nói mình thích nhất tiếng chuông buổi sáng.

Nó khiến ông nhớ rằng một ngày mới bắt đầu.

Nhiều năm sau, ngôi chùa được sửa lại.

Quả chuông cũ được giữ.

Ông đến xem.

Bàn tay ông chạm vào thành chuông.

Ông kể cho người cháu rằng ngày trước, có những buổi sáng ông chỉ mong nghe tiếng chuông để biết đêm đã qua.

Người cháu hỏi vì sao.

Ông nói bởi trong những năm tháng khó khăn, một âm thanh bình thường cũng có thể trở thành dấu hiệu của sự bình yên.

Cậu bé nghe nhưng chưa hiểu hoàn toàn.

Nhiều năm sau, khi lớn lên, cậu trở về quê.

Tiếng chuông vẫn vang.

Cậu bất chợt nhớ lời ông.

Cậu hiểu rằng có những điều chỉ khi trưởng thành người ta mới cảm nhận được.

Một tiếng chuông.

Một buổi sáng.

Một ngôi làng bình yên.

Những thứ tưởng như bình thường lại là kết quả của rất nhiều năm tháng.

Ông Đạt đã mất.

Nhưng mỗi lần tiếng chuông vang, gia đình lại nhớ đến ông.

Ông từng nói rằng điều quý nhất không phải là nghe tiếng chuông lớn đến đâu.

Mà là nghe nó trong một ngày bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn