NGƯỜI GIỮ TIẾNG CHUÔNG GIỮA RỪNG
Trong những câu chuyện về chiến tranh mà ông Vũ Văn Thành thường kể, có một âm thanh đặc biệt mà ông không bao giờ quên.
Đó là tiếng chuông.
Không phải tiếng chuông nhà thờ, cũng chẳng phải tiếng chuông trường học.
Đó là một chiếc chuông nhỏ được treo trước lán của đơn vị.
Ngày ấy, Thành làm nhiệm vụ trực thông tin. Công việc của ông không trực tiếp ở tuyến đầu nhưng đòi hỏi sự tỉnh táo cao độ. Mỗi khi có người từ ngoài trở về, chiếc chuông lại được rung lên một tiếng.
Một buổi tối cuối mùa mưa, trời tối rất nhanh.
Mưa rừng trút xuống dữ dội. Đường đi trở nên trơn trượt, tầm nhìn gần như không còn.
Đúng lúc ấy, một tổ chiến sĩ được giao nhiệm vụ trở về đơn vị.
Mọi người chờ mãi.
Một giờ.
Rồi hai giờ.
Chiếc đèn trong lán vẫn sáng.
Thành liên tục nhìn ra ngoài màn mưa.
Một chiến sĩ trẻ sốt ruột:
“Hay anh em gặp chuyện gì rồi?”
Thành không trả lời.
Ông chỉ nói:
“Cứ để đèn sáng.”
Gần sáng, giữa tiếng mưa đã nhẹ hơn, từ phía con đường rừng vọng lại những bước chân.
Thành bật dậy.
Ông chạy ra ngoài.
Một bóng người xuất hiện.
Rồi thêm một người.
Rồi cả tổ lần lượt bước vào.
Không ai nói gì.
Họ đã trải qua một đêm vô cùng khó khăn nhưng cuối cùng cũng trở về.
Thành cầm chiếc chuông rung lên một tiếng.
Keng!
Âm thanh rất nhỏ giữa núi rừng.
Nhưng những người trong lán đều hiểu ý nghĩa của nó.
Có người trở về.
Đơn vị lại đủ người.
Sau chiến tranh, chiếc chuông ấy không còn nữa.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng chuông ở một ngôi trường hay một ngôi chùa, ông Thành lại nhớ đến những đêm rừng năm ấy.
Ông nói:
“Ngày trước, một tiếng chuông chỉ dài vài giây. Nhưng với chúng tôi, nó có khi là âm thanh được chờ đợi nhất trong cả một đêm.”


