Người Giữ Tiếng Chuông Xe Đạp
Mùa hè năm 1968, trên tuyến đường vận tải xuyên qua những cánh rừng ở miền Tây Quảng Bình, từng đoàn xe đạp thồ nối nhau lặng lẽ tiến về phía trước. Mỗi chiếc xe chở từ một trăm đến gần hai trăm kilôgam gạo, đạn dược và thuốc men.
Để tránh máy bay trinh sát phát hiện, mọi người chỉ di chuyển vào ban đêm.
Ban ngày, xe được giấu kín dưới những tán cây rậm.
Chiến sĩ dân công Nguyễn Văn Cường, hai mươi bảy tuổi, quê ở Hà Nam, được giao phụ trách sửa chữa xe đạp cho cả đoàn.
Anh không phải thợ cơ khí chuyên nghiệp.
Nhưng trước khi nhập ngũ, anh từng làm việc trong một cửa hàng sửa xe nhỏ của người bác.
Với anh, mỗi chiếc xe đều có "tính cách" riêng.
Chỉ cần nghe tiếng bánh lăn hay tiếng xích quay là biết xe đang gặp vấn đề gì.
Một buổi tối, trong lúc kiểm tra, Cường phát hiện tiếng chuông của một chiếc xe vẫn còn hoạt động.
Anh lập tức tháo nó xuống.
Một đồng đội ngạc nhiên hỏi:
"Sao lại tháo?"
Cường mỉm cười.
"Đêm tối, chỉ cần lỡ tay chạm vào chuông."
"Cả đoàn có thể gặp nguy hiểm."
Từ hôm đó, anh đi dọc từng chiếc xe.
Chiếc nào còn chuông đều được tháo cẩn thận.
Không vứt đi.
Anh gói tất cả vào một chiếc túi vải rồi cất kỹ.
Có người đùa:
"Giữ làm kỷ niệm à?"
Cường cười:
"Đợi ngày hòa bình."
"Lắp lại."
Cả đoàn bật cười.
Nhưng không ai quên câu nói ấy.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe phải dừng lại giữa rừng vì đường lầy.
Một chiến sĩ mới vô ý làm đổ xe.
Chiếc ghi đông va vào chiếc chuông còn sót lại trên một xe chưa kịp tháo.
Âm thanh tuy nhỏ.
Nhưng giữa màn đêm yên tĩnh, ai cũng giật mình.
Sau đêm đó, Cường kiểm tra lại toàn bộ đoàn xe.
Không còn chiếc chuông nào ở lại.
Anh còn dùng mảnh cao su cũ quấn quanh những chỗ dễ va chạm để xe không phát ra tiếng động.
Nhờ vậy, những chuyến vận tải sau đều diễn ra an toàn hơn.
Một lần, đoàn xe gặp con dốc dài đầy đá.
Một chiếc xe gãy càng.
Cường tháo phụ tùng từ chiếc xe hỏng nặng khác để thay thế.
Anh làm việc dưới ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải đen.
Mồ hôi chảy ướt lưng áo.
Chỉ hơn một giờ sau, chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh.
Người chủ xe xúc động nói:
"Nếu không có anh, chuyến hàng này không kịp đến tiền tuyến."
Cường chỉ lau tay vào ống quần.
"Xe phải đi."
"Hàng phải tới."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, người luôn nhấn mạnh vai trò của hậu cần và sức mạnh từ sự chuẩn bị chu đáo trong mọi nhiệm vụ.
Ông nói:
"Một chiến thắng lớn luôn bắt đầu từ những việc tưởng như rất nhỏ."
Cường nhìn chiếc túi vải đựng đầy chuông xe.
Anh hiểu rằng, đôi khi giữ được sự im lặng cũng là góp phần làm nên chiến thắng.
Ngày đất nước thống nhất, Cường trở về quê.
Việc đầu tiên anh làm là lấy chiếc túi vải cũ xuống.
Anh lau sạch từng chiếc chuông đã phủ bụi.
Rồi lắp lại cho những chiếc xe đạp của lũ trẻ trong xóm.
Chiều hôm ấy, cả con đường làng rộn ràng tiếng chuông leng keng.
Âm thanh mà nhiều năm trước anh từng cố gắng giữ cho không được cất lên.
Một cậu bé hỏi:
"Bác ơi, sao bác cười mãi vậy?"
Cường nhìn những đứa trẻ đạp xe tung tăng dưới hàng tre.
Ông nhẹ nhàng đáp:
"Vì ngày xưa, bác từng mong được nghe lại tiếng chuông này."
Đứa bé chưa hiểu hết câu chuyện.
Nhưng vẫn vui vẻ đạp xe đi.
Tiếng chuông ngân dài giữa buổi chiều yên bình.
Cường đứng lặng trước cổng nhà.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những âm thanh phải lặng im để bảo vệ sự sống.
Để rồi đến ngày hòa bình, chính những âm thanh bình dị ấy lại trở thành bản nhạc đẹp nhất của một đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ.



