Người giữ tiếng cười
Người giữ tiếng cười
Trong đơn vị có một người luôn pha trò, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu.
Anh nhớ được hàng chục câu chuyện cười, kể lại không bao giờ chán.
Có lúc, giữa lúc nghỉ ngắn sau trận đánh, anh vẫn cố làm mọi người cười.
Có người hỏi: “Sao lúc nào anh cũng cười được?”
Anh trả lời: “Không phải lúc nào cũng cười. Nhưng nếu mình không cười, thì cái gì sẽ ở lại?”
Một lần, anh bị thương nặng. Trước khi được đưa đi, anh vẫn nói một câu đùa.
Mọi người cười, rồi im lặng.
Sau này, mỗi khi kể lại chuyện cũ, họ vẫn kể lại câu đùa đó.
Tiếng cười không mất đi, chỉ đổi người giữ.


